Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

Cảm ơn mẹ đã sinh ra anh

Em vẫn luôn tự hỏi

Nếu như ai từng biết về câu chuyện quá khứ của em, về một đứa con gái từng bị Mẹ của người yêu ghét cay ghét đắng, từng yêu một cách mù quáng để rồi bị cả gia đình họ đay nghiến và rẻ rúng, có lẽ sẽ hiểu được hết cảm giác đau đớn cùng cực... Chia tay mối tình ấy trong nước mắt và tổn thương, em thu mình lại, em lo sợ và bị một nỗi ảnh kinh hoàng ngự trị trong tâm trí. Cho đến khi gặp anh...

Đưa em về nhà trong một ngày trời mưa đẹp lắm, tim em đập thình thịch như muốn rơi khỏi lồng ngực vậy, em nói rằng em sợ, sợ sẽ lại bị người đời chê bai, sợ gia đình anh không hài lòng, sợ một lần nữa tâm hồn lại chết đi. Nhưng anh động viên, anh nói rằng không sao, nói em phải tin anh, tin sự lựa chọn của anh và gia đình anh luôn tin tưởng ở sự lựa chọn đó...

Mặt đỏ ửng và dường như em bị "sốc" khi gia đình anh sang nhà rất đông, ai cũng niềm nở tiếp đón em, nhất là Mẹ, Mẹ nhẹ nhàng với em vì sợ em ngại, Mẹ hỏi han và ân cần như thể chỉ cần một phút lơ là thôi là có thể làm em buồn lòng và lạc lõng... Nhưng quả thực em ngại đến mức uống cả chén nước mà nuốt không trôi. Nghĩ lại buồn cười quá anh nhỉ? Mỗi khi nhắc lại chuyện đó, trong ánh mắt anh vẫn còn chứa một niềm vui lấp lánh kỳ lạ nào đó mà em vẫn không thể giải thích nổi.


Em nhớ lắm bữa ăn trưa hôm đó, cả nhà ăn lẩu gà, Mẹ ngồi cạnh em và gắp đồ ăn cho em, gắp những miếng ngon nhất trong đó có một miếng gan, vì quá nhiều thức ăn trong bát nên em bỏ lại miếng gan đó và nhấm nháp những món ăn khác... Thế rồi đến cuối bữa, mẹ quay sang hỏi "Cháu không thích ăn miếng gan phải không? Vậy ăn thịt nhé, ăn no không được ngại nhé! Rồi Mẹ gắp miếng gan vào bát của Mẹ... Anh biết không, giây phút ấy, nếu như chỉ có một mình em, em có thể bật khóc ngay lập tức, chưa bao giờ em nghĩ sẽ được Mẹ trân trọng và yêu quý đến như thế...

Em nhớ đến những ngày tháng đau khổ cùng cực trước đây, những lúc bị đe dọa và xúc phạm, những lúc bị ghét bỏ mà không hiểu tại sao họ ghét bỏ mình, thì giờ đây những bù đắp quý giá mà Gia đình anh trao cho em, em không biết phải diễn tả bằng từ nào cho xứng đáng với niềm hạnh phúc đó nữa...

Anh từng nói với em rằng: "Mẹ của anh, rồi sẽ là Mẹ của chúng ta..." Em vẫn luôn nhớ, luôn thầm cảm ơn Mẹ vì đã trao cho em nhiều hơn những thứ em có thể nghĩ được... Cả sau này khi đến nhà anh, Mẹ vẫn luôn ân cần như thế, chỉ ngần ấy thôi anh ạ, thì những sóng gió ngày sau có lẽ cũng đủ cho em biết mình phải thực hiếu thảo, hứa với anh, được không anh?

Cảm ơn Mẹ đã sinh ra Anh... để dành cho em...

Ai từng bị tổn thương, đừng buồn nhé, rồi chúng ta sẽ được bù đắp thôi... Hãy tin như vậy nhé!

Theo: truyen tinh yeu



Làm quen với cô đơn đi cô gái

Cô đơn, chưa hẳn đã là một điều xấu

Khi con người ta quá quen với cô đơn rồi thì sẽ chẳng còn những cảm giác lạc lõng hay buồn tủi được nữa. Khi ấy, cuộc sống của ta bao trùm những sắc thái đơn giản như công việc, ăn uống và ngủ. Sẽ chẳng còn phải lo xem "ngày mai mình sẽ mặc gì tới công ty", "không biết tối nay sẽ có bất ngờ gì từ người ấy", hay "thật khó để chọn một món quà cho người yêu",...

Khi ta đã sống với cô đơn đủ lâu để có thể chấp nhận nó, thì lúc đó ta thực sự đã tiến thêm một bước nữa của sự trưởng thành. Bởi vì trưởng thành thực ra là bất kể ta thích hay không thích, có thể chấp nhận hay không, ta đều phải chấp nhận. Cuộc sống này tràn ngập những điều ràng buộc ta, bắt ta phải theo những khuôn mẫu đã được định sẵn từ trước đó. Điều đó khiến ta mỏi mệt, uể oải, chán nản và đôi khi là mất niềm tin vào cuộc sống này.


Cô đơn, chưa hẳn đã là một điều xấu. Nó khiến cuộc sống của ta đơn giản hơn, yên bình hơn rất nhiều. Nhờ thế mà những giá trị chân thực của cuộc sống luôn được khám phá bởi những người cô đơn. Nếu có ai đó ở bên chăm sóc, bảo vệ và quan tâm thì may mắn, tuy nhiên, không có đôi khi cũng chẳng làm sao cả. Bởi vì, một mình cũng thú vị lắm! Ta có thể nghe một bản nhạc yêu thích mà không có ai kêu nó "ồn ào" hay "phiền não". Ta có thể trốn việc một ngày để ngủ nướng mà chẳng ai ra rả bên tai dục đi làm. Ta cũng có thể đi phượt với bạn bè, gia đình vào mỗi dịp lễ và cảm nhận cái thú vui của một người cô đơn.

Bạn tôi thường nói với tôi rằng: "Mày như này tới già rồi chết trong cô đơn hả?". Những khi như vậy, tôi thường cười xòa rồi kiếm chuyện lờ đi coi như chưa từng có. Cái quan niệm "thành gia lập thất" từ xưa đã ăn sâu bán rễ trong đầu người Việt ta lâu quá rồi. Già thì sao, ai chẳng già đi chứ, nếu giờ lập gia đình, sinh con đẻ cái, ai dám đảm bảo con cái ta sau này sẽ báo hiếu trọn vẹn với ta cơ chứ! Dù có báo hiếu trọn vẹn đi nữa thì bản thân tôi cũng cảm thấy mình là gánh nặng cho con cháu sau này khi mắc phải những căn bệnh tuổi già. Vì vậy, tôi sẽ cô đơn, cô đơn cho trọn kiếp chứ quyết không để cho bản thân reo rắc cái khổ cho cuộc đời ai đó....

Ta đâu còn liên lạc

Sao mọi chuyện lại thành ra thế này??

Mình chia tay đi anh... vì đã gần tháng nay ta đâu còn liên lạc. Những dòng tin nhắn chưa có hồi kết đã dần trở nên cũ kĩ. Em không muốn ngày nào cũng phải gồng mình lên mà cười nói, mà tự nhủ với lòng rằng ta vẫn đang là của nhau. Ừ thì ta đã nói lời chia tay nào đâu chứ. Vẫn là người yêu của nhau đấy thôi. Nhưng sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Tình yêu của em vẫn tròn đầy, nỗi nhớ của em vẫn da diết. Vậy còn anh? Bây giờ anh có đang nhớ tới em không? Ngày nào em cũng tự hỏi mình rằng quyết định xa anh một thời gian là đúng hay sai? Để anh phải chờ đợi em nửa năm dòng là dài hay ngắn? Là do em quá ích kỉ, không nghĩ đến cảm xúc của anh hay tại sự chờ đợi ấy anh thấy là vô vọng? Bao nhiêu câu hỏi em tự đặt ra cho mình mà chẳng thể nào tự trả lời cho nổi...

Mình chia tay đi anh, để em không còn trở thành gánh nặng của anh nữa. Em biết anh cũng đã suy nghĩ nhiều lắm. Bây giờ người ta đâu chỉ cần mỗi tình yêu là có thể vượt qua được những thử thách của cuộc đời. Cuộc sống có quá nhiều thứ cần lo toan. Tương lai, sự nghiệp, tiền bạc, danh vọng, cùng vô vàn những thứ quan trọng khác. Tuổi trẻ không lo thì còn chờ đến bao giờ? Vì thế chuyen tinh yeu vô bổ của chúng ta chẳng phải nên tạm gác sang một bên hay sao.

Anh và em, hai con người, hai quê hương, anh bắt đầu ổn định với công việc mới, e thì đang loay hoay vì mới ra trường, ví như có đến với nhau được thì có lẽ cuộc sống sau này cũng chẳng thể an nhiên. Anh hiểu, em cũng hiểu. Vì vậy mà anh im lặng, em cũng lặng im! Thà rằng chúng ta cứ yêu nhau như thời còn ngây dại, yêu thì cứ yêu thôi, mặc kệ cuộc đời mà chẳng suy tính cho tương lai thì có phải tình yêu ta cứ thế mà tiếp diễn?

Nhưng cả hai lại đều không làm được vì em biết anh là người con có trách nhiệm với gia đình, là người anh cả có trách nhiệm với đứa em, là người đàn ông có trách nhiệm với chính cuộc đời mình. Đôi khi, em muốn nói với anh nhiều điều lắm, rằng em cũng có thể cố gắng để cùng anh vun đắp cho tương lai, e có thể chịu đựng được khó khăn, vất vả, chỉ cần anh vẫn đứng đó chờ em. Em sẽ làm được! Mọi thứ. Nhưng em sợ những câu nói ấy chỉ là lời sáo rỗng, nông nổi đối với anh nên em lại đành lặng câm mà giữ lại cho riêng mình.

Mình chia tay đi anh...để em biết rằng em cũng đã từng được yêu thương nhiều đến thế. Những kỉ niệm xưa cũ em sẽ cất kĩ cho riêng trái tim mình. Brothers coffee sẽ chẳng bao giờ gặp lại chàng trai ấy. Những con phố thân quen giờ chỉ còn bóng đèn đường hiu hắt. Mùa hoa sữa tới có lẽ chỉ còn mình em tận hưởng. Sẽ không còn cô gái ngày nào suốt ngày léo nhéo, nói cười đủ thứ chuyện trên trời dưới biển cùng anh. Không còn những lần đón đưa dưới cơn mưa, dưới cái tiết trời lạnh như cắt da cắt thịt. Em cũng không còn phải cố gắng tăng cân để được anh rước về, không còn phải sợ một ngày nào đó làm quản gia cả đời cho anh. Và em cũng sẽ thừa nhận, ừ thì bây giờ em chính thức trở thành " cái đồ không ai yêu".

Em từ bỏ. Em thua rồi. Mình chia tay đi anh!

Những người đi ngang cuộc đời

Họ tự đến rồi tự đi

Đã có rất nhiều người đi qua cuộc đời tôi, họ đến rồi đi như thể mây và gió...

1.Tình yêu

Nói đến tình yêu bất cứ ai cũng đã từng suy nghĩ va trăn trở hỏi rằng tình yêu là thứ gì vậy? Mà ai đó đều phải đi tìm và ước muốn có được một tình yêu được xem là đúng nghĩa. Có lẽ nào từ yêu nó là ranh giới của cảm giác thích và thương...làm cho con người ta cảm giác lạ lắm, nâng nâng, bay bổng, có những khi lại nhức nhối trong lòng. Và rồi chẳng ai định nghĩa được từ 'yêu'. Yêu là gì đừng ai đặt câu hỏi, bởi sẽ chẳng có ai tìm ra câu trả lời chính xác nhất, đó là 1 thứ cảm giác chỉ có chính bản thân chúng ta mới cảm nhận được bằng một tấm lòng vàng khi trao đi và được nhận lại. Tôi đã từng có 1 tình yêu thật đẹp...


2.Tình bạn

Có những con người được xem là bạn. Bạn là khi ta cười cùng nhau, ta khóc cùng nhau, ta ăn cùng nhau và bá đạo đủ thứ trên đời cùng nhau. Tình bạn có lẽ là một thứ tình cảm được xem là thiên cổ nhất. Vì đôi lúc nó còn làm cho con người ta say đắm hơn cả tình yêu, bởi lẽ ở đây bạn là những con người cùng đồng điệu về tâm hồn, cùng phô ra những cái xấu nhất mà không hề e thẹn. Đôi lúc sự thoải mái đó làm cho mỗi người phải thèm khát có được 1 người bạn chân tình. Và có những người được gọi bằng 2 chữ bạn thân, cuối cùng họ cũng chỉ ngang qua cuộc đời tôi.

3. Anh em

Thế đấy tôi lại có một mối quan hệ khác nữa là anh em ( chơi cùng) đôi khi có một chút tình cảm giữa anh và em, nhưng nó lại bị ngăn cách bởi các mối quan hệ khác của xã hội. Thân nhau, nhưng lại không thể yêu, vì ai cũng có những vết thương lòng cho riêng mình. Anh còn yêu chị thì dù có thân sao em lỡ cướp đi được. Em cũng có một mối tình đẹp lắm nhưng lại bị chôn vùi đâu đấy, và em lại loay hoay đi tìm cau chuyen tinh yeu cho riêng mình. Rồi cả hai đứa mình vướng vào những mối quan hệ chằng chịt, mối tình tay ba hay tay bốn đây? Em chỉ cần 1 người ở bên em mỗi khi cuộc sống xô em ngã...

4. Mối quan hệ không tên

Chẳng là anh em, chẳng là bạn bè, chẳng là gia đình. Không có quyền đòi hỏi ở đối phương bất cứ thứ gì. Đôi lúc mối quan hệ hiểu này hay lắm! Họ là những người cứ tự đến rồi lại tự đi.

Và cuối cùng cho tất cả, họ đều là những người ngang qua cuộc đời tôi! Như gió và mây vậy.... Còn tôi chỉ biết đứng đấy chơ chọi nhận ra mình thật cô đơn...

Người đi rồi thì còn gì quan trọng nữa

Đủ đớn đau rồi người ta không thể khóc được đâu.

Ngày hôm nay qua đi đã là ngày hôm qua, thêm một ngày nữa lại là ngày kia mất rồi, những ngày đã qua như thế người ta xem là quá khứ, những gì thuộc về quá khứ thì là của ký ức thế thôi. Ký ức thì muôn hình vạn trạng, hạnh phúc rồi bi thương, nhưng đều khiến người ta khó buông lại là những điều hay day dứt. Có những ngày thật lạ, càng cố vùng vẫy trong những hoài niệm đã qua, bản thân lại tự nhấn chìm mình trong những ám ảnh đau thương.

Tại sao biết là con đường cùng thế nhưng thiêu thân vẫn chọn cách lao mình vào lửa, phải chẳng chỉ muốn tìm chút ấm áp để tự mình sưởi ấm cho tâm hồn đang nguội lạnh, hay chỉ là cách kết thúc trong những tháng ngày chênh vênh.

Lạc vào những miền thương, vùng vẫy trong những nỗi nhớ khôn nguôi với những mãnh tim rơi rớt, là ngày chân cũng chùn bước rồi, ta chỉ muốn buông xuôi tất thẩy kể cả những nụ cười méo mó ngày ngày gắng gồng, chỉ muốn ôm những bi thương khổ sở chôn cất vào lòng rồi tự mình dày xé, những nỗi đau này, chẳng phải cũng chỉ có chính mình thấu hay sao, sao phải vờ như nó chưa từng tồn tại -mệt mỏi rồi thì cứ buông xuôi thôi.


Đôi khi rất muốn đến bên một ai đó, gỡ bỏ lớp mặt nạ của bản thân, trưng ra bộ mặt đầy nước mắt, ủ ê buồn tủi, nhưng rồi lại nhận ra, người tin tưởng nhất cũng đã đi rồi, duy chỉ có yêu thương là ở lại cùng những khoảng trống trong tim chẳng thể lấp đầy, những đôi lần như thế lại thấy bản thân thật sự rất đáng thương. Cuối cùng thì tự ôm lấy mình trong đêm cô tịch,xót xa- day dứt, tịch mịch-bi thương. Chỉ là bản thân tự thấy, tất cả đã tan tát cả rồi, cũng chẳng cần phải làm mọi thứ đổ nát thêm nữa, thế nên không một lời oán thán, cũng không tìm chính mình trong cơn gào thét vô vọng. Đủ đớn đau rồi người ta không thể khóc được đâu.

Loay hoay chính mình trong cơn đau ký ức, dày xé tâm can, tự mình làm đau mình. Chẳng qua là muốn tìm quên một quá khứ, một người xưa cũ, nên cứ cố gắng vùi mình trong những mảnh ghép nhớ thương loang lỗ chẳng tròn đầy. Nhưng là nhớ bao nhiêu, đau bao nhiêu mới đủ để có thể quên đây? Tất cả phải chăng cũng chỉ là sự bao biện cho những yêu thương còn chút hoang hoải chênh vênh vì một người đã ra đi còn ta là kẻ ở lại dạy khờ mà vương vấn.

Ai thương ai nhớ ai hẳn cũng chẳng còn quan trọng nữa, bởi bao yêu thương gói ghém trân trọng cũng đã vỡ rồi, chuyen tinh yeu kết thúc và  người cũng đã đi rồi. Một khi đã quen với việc sống trong với cô đơn với những niềm đau của mình, người ta cũng chẳng còn thiết tha về những ngày đã cũ. Không phải là đã lãng quên được gì, mà đã vượt qua nó như thế nào để tim thôi không còn thổn thức khi ai đó nhắc nhớ nữa. Đó là cách một người lớn trưởng thành mà lòng thì an yên đón nhận - mỉm cười cho qua.






Hãy thử một lần lang thang nếu chênh vênh như thế

Về tìm giấc ngủ

Mùa hè Hà Nội thì chật chội và ngột ngạt... Bởi nên lòng người cũng chật hẹp và ngột ngạt không kém, tận cùng trong suy nghĩ, tôi lâng lâng một vài thứ gì đó không rõ hình, không rõ dáng, không thể gọi thành tên, chỉ mêng mang ngờ ngợ...
Trời xế chiều nắng nhọc nhằn toả tia vàng gắt màu úa tựa ngọn lửa sắp lụi tàn cố bùng lên cho thoả...
Đường phố vẫn cứ mải ồn ã kẻ ngược người xuôi, xe cộ cứ ào ào từng dòng chạy qua chạy lại làm trong hình dung lại mường tượng đám tơ vò rối chằng rối chịt vào nhau một mớ.

Giá mà trời đổ mưa! Có chăng không chỉ riêng tôi mà tất cả đám người lộn xộn ngang dọc ngoài kia đều đang thèm khát một cơn mưa ngay lúc này - giữa lòng thành phố...
Lang thang giữa cái nóng bức cuối ngày lòng càng bùng nhùng, hỗn độn trong đám suy nghĩ buồn chán dai dẳng bám âm ỉ đuổi chẳng chịu đi, tôi thèm khát hơn bao giờ hết, thèm khát hơn bất cứ ai hết, thèm một cơn mưa, đại loại là một cơn mưa to hay có chăng một cơn bão vội...

Mười tám tuổi thì thèm khát nhiều thứ lắm, ước ao nhiều thứ lắm, mười tám tuổi - cái tuổi mà bao đứa con gái mười tám khác đang mân mê cho mình những thứ lộng lẫy dễ thương, đang lên kế hoạch và thực hiện ước mơ, và háo hức bước vào đời thì tôi vẫn còn đang lang thang, à không, đang-dạo-chơi dưới cái gắt gao tàn lụi của ngày tàn.

Mmặc kệ phố xá ồn ào, mặc kệ người vui cười người hân hoan xối xả, tôi lặng bước để lặng nghĩ về tôi, tôi cũng nghĩ về cuộc đời... Cái nóng, cát bụi, mồ hôi quyện vào nhau một mùi nồng nặc hao hao giống mùi mồ hôi của mẹ của bà mỗi vụ hè thu, tâm trạng dường như cũng ứa lên đậm đà... Chút gì đó bâng quơ, chút gì đó thơ thẩn, ái ngại, kiệt cùng rồi bế tắc.
...

Khi cả thành phố bên ngoài đang kết thúc một vòng xoay chuyển, những ánh điện xa xăm mơ hồ kéo dài thành dãy uốn theo hình cong con phố, rõ dần, rõ dần và gần ngay đây thì sáng chói, trên cao, ngay bên tán lá thì tâm hồn tôi cũng bắt đầu lụi đi theo màn đêm đang dần dần lan chiếm. Tôi buồn, buồn vì cái gì tôi cũng không còn rõ, có chăng vì tôi có nhiều nỗi buồn quá, nỗi buồn nào cũng đẹp, và chúng đẹp như nhau...

Cũng lạ, mới vài ngày trước thôi, khi cơn bão đầu mùa đi qua, cả Hà Nội chìm trong hoang tàn đỗ nát mà người ta dí dỏm bảo nhau "Hà Nội thất thủ", nào cây đổ ngang, cây đổ dọc, xác cây xác lá, mọi thứ hỗn độn lung tung khắp nẻo, vô vàn câu chuyện vừa đau vừa hài do cơn bão đi qua để lại mà người người đua nhau chia sẻ trên mạng xã hội, rối rắm, lại bầy nhầy một mớ...

Ấy vậy mà chỉ qua nhiều nhất một ngày thôi, mọi thứ, mọi ngõ ngách lại tinh tươm, gọn ghẽ, và trời lại thắp lên cái náng nóng đến cháy da cháy thịt ngay được. Giá mà sau mỗi lần buồn, tâm trạng tôi cũng được dọn dẹp gọn gàng sạch bay như thế thì sẽ không có những buổi u buồn hoang hoải một mình dạo quanh bao con phố như bây giờ, chênh vênh lạ.

Những ngày nắng gắt bất thường đây phải chăng là dấu hiệu cho một cơn bão mới, liệu nó có mạnh, có tàn khốc, tàn phá như cơn bão vừa rồi? Trời cứ dứt lòng ra mà nắng, mà chói chang, còn tôi cứ trải lòng mình ra mà hứng lấy nắng hứng lấy nóng, kệ khắc nghiệt, tôi lang thang...

Nắng tắt hẳn, Hà Nội lên đèn, những dãy đèn vàng vàng màu ấm chạy quanh, chạy dài, dàn trải hết hàng trăm con phố như ánh nắng buổi đêm vậy... Cả thành phố chìm trong hư ảo dưới ánh điện mang nét riêng của thành phố ngàn năm văn hiến, cạnh bươc chân tôi là cái bóng đổ dài, nom cũng cô đơn hệt như con người tôi vậy, cả chút gì đâu đó lạc lõng pha lẫn, lâng lâng, tôi buồn theo màn đêm lôi thành phố chìm dần vào giấc ngủ cuối ngày...

Khép lại một ngày mệt mỏi, buông chán chường trên phố, thả nỗi cô đơn lên những ánh đèn đường màu nắng, để lại hết cảm xúc của ngày dài vừa hết nơi góc phố vắng người, lê bước dài mệt nhọc, tôi về, về tìm giấc ngủ, để lại những phút chênh vênh...

Hà Nội, khi nào chênh vênh, hãy thử một lần lang thang như thế...

Cho đến khi bạn thực sự bắt đầu thì đừng nghĩ mình không thể

Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào

Tôi đã từng đọc được câu chuyện về cuộc đời Homer - tác giả của hai sử thi nổi tiếng là Iliad và Odyssey. Ai cũng biết ông là một nhà thơ vĩ đại, nhưng ít người biết rằng ông từng có một tuổi thơ vô cùng bất hạnh.

Homer là một người khiếm thị, số phận nghiệt ngã đã cướp đi ánh sáng của đôi mắt khiến cả cuộc đời ông phải sống trong bóng tối. Bởi thế, cậu bé Homer luôn cảm thấy đau khổ và không thích tiếp xúc với mọi người. Ngày ngày, Homer thường ra bờ biển, ngồi một mình trên tảng đá, thả hồn theo mây trời và gió biển.

Một hôm, khi đang lắng nghe những âm thanh dịu dàng của biển cả, Homer chợt nghe thấy một giọng hát quyến rũ, hòa quyện trong tiếng đàn huyền cầm du dương khiến lòng cậu mê đắm. Đó là khúc hát tuyệt vời của một người nghệ sĩ tài hoa. Người ấy vừa đàn vừa hát và bước đi nhẹ nhàng dọc theo bờ cát. Khi cảm thấy hơi thở của người ấy mỗi lúc một gần mình hơn, Homer vụt đứng dậy, dang tay ôm lấy người ca sĩ xa lạ và xúc động cảm ơn ông. Người ca sĩ cũng cảm ơn Homer vì đã lắng nghe ông với tất cả sự rung động chân thành của trái tim.

Homer nói, giọng cậu run run, đẫm nước mắt:

- Ông ơi! Con bị tật nguyền thế này thì có thể đàn và hát như ông được không?

Người nghệ sĩ trìu mến đáp:

- Tuy đôi mắt con không nhìn thấy nhưng con có đôi tai tinh tường cùng với một tâm hồn nhạy cảm. Nếu con muốn, ta sẽ giúp con.

Vậy là Homer được người nghệ sĩ nhận làm học trò. Với người khiếm thị như Homer, việc học đàn vô cùng khó khăn và vất vả. Tuy thế, cậu rất sáng dạ, lại chăm chỉ chịu khó. Homer mải mê tập đàn đến nỗi các ngón tay bị sưng phồng lên, rất đau đớn; còn cổ họng thì khản đặc vì hằng ngày cậu phải đứng trước biển luyện giọng và hát thi cùng sóng. Sau bao ngày khổ luyện, Homer đã thành công. Trước lúc chia tay, người thầy hào hiệp còn tặng cho Homer cây đàn của mình.


Tiếp nối con đường của người nghệ sĩ vô danh, chàng nghệ sĩ mù Homer đã ôm đàn lang thang khắp chốn. Chàng thu thập các bản hùng ca lưu truyền trong dân gian, đồng thời hát cho mọi người nghe bằng tất cả trái tim. Nhờ đó mà sau này, Homer đã để lại cho hậu thế hai sử thi bất hủ và trở thành nhà thơ vĩ đại. Ông là một tấm gương sáng về quyết tâm chiến thắng số phận để vươn tới đỉnh cao.

Các bạn thấy đấy, trong cuộc sống, đâu phải ai cũng may mắn, đâu phải ai cũng làm mọi việc một cách dễ dàng và thuận lợi. Chúng ta vẫn có những lúc cảm thấy bế tắc và tuyệt vọng, có những lúc tưởng chừng như mọi thứ đã hoàn toàn kết thúc, có những khi chẳng dám bắt đầu... Nhưng mọi chuyện đều sẽ có cách giải quyết, quan trọng là thời điểm và cách bạn lựa chọn hướng giải quyết vấn đề mà thôi.

Đôi khi, bạn thấy mệt mỏi chán chường và mất niềm tin vào bản thân. Đôi khi bạn cảm thấy sợ hãi, không dám bắt đầu một việc gì đó. Tại sao bạn lại thiếu tự tin đến thế? Khi bạn nghĩ rằng mình không thể, nghĩa là bạn đang tự giới hạn khả năng của bản thân, tự nhốt mình trong một cái kén chật hẹp. Sao bạn không thử một lần phá bỏ cái kén đó, bước ra và chứng minh rằng BẠN-CÓ-THỂ?

Nếu Shakespeare không bắt tay vào viết vở kịch đầu tiên, thì có lẽ chúng ta sẽ chỉ biết đến một Shakespeare với vai trò là diễn viên chứ không phải là một nhà soạn kịch nổi tiếng. Nếu Bill Gates không ngại trở thành người "quái gở" khi đưa ra quyết định mà nhiều người cho là điên rồ để rời trường đại học và xây dựng nên Microsoft; nếu Steve Jobs không đi tiên phong trong ngành công nghiệp máy tính và đồng sáng lập ra Apple; nếu Mark Zuckerberg không tạo ra facebook... thì liệu họ có trở thành tỷ phú hay không? Nếu họ không "mạo hiểm" bắt đầu cái mới thì đâu thể có được thành công. Vậy nên bạn đừng bao giờ nghĩ rằng mình không thể!



Lời khuyên dành cho bạn là hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, hãy lập kế hoạch cụ thể và tạo cho mình thói quen làm việc nghiêm túc. Hãy đi từ mục tiêu gần tới mục tiêu xa, hãy bước từng bước chậm mà chắc. Và bước đầu tiên chính là DÁM-BẮT-ĐẦU.

Giống như một nhà văn, để viết được một cuốn sách (dù có là một cuốn sách ngôn tình bị gọi là tiểu thuyết ba xu) thì ngoài khả năng sáng tạo, trí tưởng tượng phong phú, họ còn cần đến lòng kiên trì. Có thể sẽ rất khó khăn khi viết những trang đầu, nhưng một khi đã cầm bút lên viết, thì mọi chuyện sau đó sẽ dễ dàng hơn. Việc quan trọng chỉ là kiên nhẫn viết đến những trang cuối cùng.

Lấy bản thân tôi làm ví dụ. Tôi đã hai mươi bảy tuổi, nhưng hiện tại vẫn đang là sinh viên năm tư. Có thể bạn sẽ cười, sẽ cho rằng tôi đang lãng phí thời gian, bởi đại học đâu phải con đường duy nhất để đến với thành công. Vậy mà những tháng năm tuổi trẻ, tôi cứ theo đuổi mãi giấc mơ vào đại học, tôi đặt ra cho mình những khẩu hiệu như: "Tôi làm được",

"Chẳng điều gì ngăn cản được tôi hay khiến tôi bỏ cuộc" và "Tôi nhất định sẽ giành chiến thắng, nhất định sẽ thành công". Sau cùng, tôi đã đỗ đại học sau bảy năm ròng rã đi thi. Bảy năm là quá dài so với tuổi thanh xuân của một người con gái nhưng tôi hài lòng với những gì mình đã cố gắng, bởi tôi biết rằng TÔI-CÓ-THỂ làm được những điều mà tôi muốn.

Còn bạn thì sao? Bạn đã bao giờ thử làm những điều mà bản thân thực sự đam mê chưa?

Nếu chưa thì hãy bắt đầu ngay đi thôi. Bởi chúng ta là những người trẻ, mà tuổi trẻ thì trôi đi vội vã, năm tháng chẳng đợi chờ ai... nên chúng ta hãy cứ sống hết mình, hãy cứ sống vì hoài bão và ước mơ của chính chúng ta!

Vì vậy, hãy can đảm đương đầu với thử thách; đừng vội nản lòng khi gặp khó khăn hay "thành công trì hoãn" mà hãy mạnh mẽ lên. Điều bạn cần làm là giữ cho mình một tâm thế vững vàng, một quyết tâm đủ lớn. Và hãy luôn ghi nhớ điều này: Đừng bao giờ nghĩ rằng mình không thể, cho đến khi bạn thực sự bắt đầu.

Hãy yêu thương bản thân bằng cách suy nghĩ khác đi

Có thể nào quay lại thời gian đó được cơ chứ!!

Con người ta khi càng trưởng thành lại càng chờ đón những điều sắp tới một con mắt bình thản hơn.

Năm nay, tôi 21, 22 tuổi. Tôi bắt đầu học cách xã giao với nhiều kiểu người, biết cách chọn lọc trong các mối quan hệ, không còn ồn ào vội vã như hồi 17, 18. Tôi bắt đầu tự lập, tự kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình.

Tôi năm 21, 22 tuổi. Bắt đầu học cách suy nghĩ khác đi, và yêu thương bản thân nhiều hơn. Những cuộc vui không còn nằm trong danh sách hàng đầu nữa. Mà thay vào đó là cố gắng tìm cho mình một vị trí trong xã hội. Tôi không còn quan trọng chuyện yêu đương. Mà thay vào đó là những ngày lao đầu và kiếm tiền, kiếm việc.


Tôi năm 21, 22 tuổi bắt đầu rơi vào khoảng thời gian thất học, thất nghiệp. Khác với 17, 18 lúc đó còn có nhiều con đường để chọn lựa. Học đại học hay đí làm hay đi học nghề. Nhưng năm 21, 22 tôi lại chỉ có một con đường là cố gắng có việc làm để cái bằng Đại Học của mình có chút giá trị.

Tôi năm 21, 22 tuổi không còn đăng những hình ảnh yêu đương lên facebook rầm rộ, mà biết cách giấu nhẹm đi. Không còn thích đi khoe mẽ người yêu như trước. Tôi năm 17, 18 chỉ cần thích ai là những người xung quanh tôi ai cũng biết. Riêng hiện tại, chỉ còn vài người bạn bè thân thiết. Tôi thấy mình khác so với những năm trước đó. Đây có được gọi là trưởng thành hay không?

Tôi năm 21, 22 tuổi gặp người thân, bạn bè không còn chuyện hỏi học trường nào, hay thi trường gì nữa. Mà thay vào đó là tính ra trường như thế nào? Có người yêu chưa? Bao giờ lấy chồng? Có người còn hỏi là làm việc ở đâu rồi?

Tôi năm 21, 22 tuổi không còn than vãn về những lần bị mẹ mắng mà thay vào đó là những cảm xúc rời xa mẹ mệt mỏi như thế nào, Cuộc sống bây giờ nhiều cám dỗ, đầy tổn thương ra sao?

Tôi năm 21, 22 tuổi. Không còn tiêu hoang nhiều nữa. Mà biết chi ly tính toán, cố sống sót đến cuối tháng. Biết suy nghĩ đến đồng tiền kiếm ra khó đến mức nào. Biết tích góp đồng tiền mình làm ra, dự tính cho tương lai sau này luôn rồi.

Tôi năm 21, 22 tuổi không còn cần người yêu đẹp trai, để ra oai trước mặt bạn bè, mà chỉ cần một người yêu mình thật lòng, bên cạnh mình vô điều kiện. Cần một người dù anh ấy bận cũng dành thời gian để nhắn tin với mình. Hiện tại, cũng chỉ cần hành động thay cho lời nói. Tôi năm 17, 18 chỉ nghĩ đến làm sao có người yêu lý tưởng. Nhưng tôi năm 21, 22 lại chỉ nghĩ tìm một công việc lý tưởng và kiếm được nhiều tiền để dành cho chính bản thân mình.

Năm 21, 22 tuổi không phải chuyện gì cũng làm mình rơi nước mắt. Không phải việc nào cũng khiến mình tổn thương, vấp ngã, không còn vì chút thất bại mà gục ngã. Tôi hiện tại, biết cách nhẫn nhịn, biết cách lời nào nên nói, lời nào không. Năm 21, 22 tuổi khi ngồi nghĩ lại chuyện lại thấy sao mình trẻ con, non dại như thế. Nhưng chúng ta lại không quay lại được, không thể nào quay lại được thời gian đã từng ngây thơ ấy nữa.

Trong cuộc sống, người khác chỉ để ý việc bạn đi bao lâu hay bao xa? Nhưng lại không có ai quan tâm việc bạn đã mệt như thế nào? Lúc đó bạn chỉ cần có một người từ từ đi bên bạn, rồi ân cần hỏi bạn:" Em đi lâu thế, xa thế có mệt không?". Đôi khi bình dị, an ổn là như vậy. Nhưng lại không có người nào như thế bên cạnh. Chỉ biết sống một mình riết rồi cũng quen. Cô đơn cũng không còn kêu la thảm thiết như hồi đó. Luôn cần người ở bên, chia sẻ, gánh vác một phần trong cuộc sống.

Nhưng tôi tin một nửa của mình đang ở phía trước, chờ tôi phía trước. Vậy nên tôi vẫn sẽ đi về phía trước. Để khi về sau nhìn lại, tôi tự nói với chính mình rằng mình đã làm rất tốt, rất giỏi! Chỉ cần thế là đủ rồi!

Học cách quên nếu không thể thể xóa bỏ

Đúng là cần phải như thế đó...

Một phần quá khứ khắc họa lên những trải nghiệm, những cảm xúc của con người. Có rất nhiều người để ý đến quá khứ người khắc, một quá khứ màu hồng hoặc một quá khứ là một mảng đen tăm tối. Quá khứ rất quan trọng, nhưng nó không phải là tất cả, không phải là nguồn sống cho chúng ta hiện tại. Vậy tại sao phải để ý đến quá khứ, để ý đến nỗi đau đã từng trải qua, khơi dậy làm ta đau thêm. Hiện tại mới là điều chúng ta nên nắm giữ.


Trong chuyen tinh yeu cũng vậy, không phải ai cũng đủ mạnh mẽ để vượt qua được quá khứ. Quá khứ ấy khắc sâu vào trong tâm khảm khiến ta cứ mãi bị giam lỏng trong đó, cố tìm cách thoát ra mà không được. Quá khứ ấy khiến ta mất dần tin tưởng vào hiện tại và tương lai. Nhiều người cho rằng mình sẽ phải xóa bỏ kí ức ấy đi, xóa khỏi tâm trí và coi như chưa từng tồn tại. Song điều đó chỉ làm ta thêm đau, bởi vốn dĩ kí ức của quá khứ là một phần trong cuộc đời ta và mà ta không thể nào xóa đi được. Khi ta cho rằng mình sẽ xóa bỏ quá khứ, điều đó không khiến ta mạnh mẽ thêm và chỉ chứng tỏ rằng chúng ta đang lẩn tránh, trốn tránh cái được gọi là kí ức, vốn dĩ đã đi rất xa.

Quên đi quá khứ, hãy tập quen với điều đó. Hãy để những kí ức, những tổn thương hay đau khổ chìm vào quên lãng. Hãy quên đi quá khứ ấy bằng tất cả sự mạnh mẽ, bằng tất cả khao khát được sống, được hạnh phúc. Nhớ vào về quá khứ, dù có là một mảng màu ra sao, nếu đau thì hãy cứ khóc, cứ oán trách. Khóc là liều thuốc nặng nhất nhưng cũng là liều thuốc hiệu quả nhất. Để rồi sau đó hãy mỉm cười, mỉm cười và bước tiếp.








Vẫn để lạc mất anh


Vậy là đi hết một vòng, cho đến tận cùng thì vẫn là em đã để lạc mất anh...


"Mặt nước hồ thu phẳng lặng. Lắng nghe nỗi lòng của chiếc lá nhỏ phải lìa cảnh, những chuyện đã qua trong đời chỉ như tiếng chim nhạn làm rung động những con sóng nhỏ. Bầu trời sao tĩnh lặng, bao phủ lấy nỗi cô đơn. Hẹn hò dưới hoàng hôn, tuổi thanh xuân trôi qua thật nhẹ nhàng. Nếu cau chuyen tinh yeu có thể trở lại như xưa..bao mùa hoa đã bỏ lở. Phải chăng vẫn đẹp như lần đầu chớm nở?. Và nếu tình yêu vẫn có thể đi tiếp, đôi ta liệu có thể nắm tay nhau? Có thể nào...giữ chặt hơi ấm tình yêu...mãi mãi."

Phải mất thời gian bao lâu để em có thể bình yên như ngày anh chưa từng đến..? Mưa bụi triền miên.. câu chuyện của anh và em chỉ còn là lớp vỏ bọc héo mòn. Bóng dáng người thương nay đã đổi thay., nhưng em vẫn ôm chặt không buông; dù đau đớn vẫn giả vờ mạnh mẽ..giữ lại ký ức ngông cuồng ấy về anh.

Không muốn lãng quên, cũng chẳng cần tường tỏ sự thật. Vì điều em muốn ngay lúc này chính là bờ vai của anh. Cất giữ hình ảnh của anh, khắc sâu vào tim em. Không ai có thể tước đoạt đi của lần đầu gặp gỡ..

Có người nói với em " Duyên phận và định mệnh chỉ để hai người gặp nhau. Còn có thể duy trì mối quan hệ đó là do bản thân của hai người đấy" Vậy nhưng là em ích kỷ hay anh vô tâm, là chúng ta hết yêu hay vì lòng tin ở nhau không có, một chút cũng không..

Không thể nhìn thấu được tâm hồn lạc lõng của anh, cũng chẳng thể đoán hết được những suy nghĩ trong đáy mắt anh, Một cuộc tình là một giấc mộng dài chẳng ai có thể đoán trước điều gì.




Em đã trân trọng, đã cố gắng để bi thương không có cách nào hiện diện giữa anh và em. Sâu thẳm tim em, ngoài anh ra không gì có thể lấp đầy. Vậy nhưng chính tay anh lại là người viết lời ly biệt..em thật sự không thể nào cự tuyệt. Có lẽ con đường này chúng ta đã đi quá vội vàng, em chỉ luôn ôm ấp những mộng tưởng không có thật..Đã quá muộn, mình em thật sự không thể khỏa lấp nổi bi thương..

Điều gì làm em mơ mộng? Điều gì làm em trống rỗng?

Thật ra em đang nghĩ, sẽ không mơ mộng nữa.

Một đời người phải khóc bao nhiêu lần, thì nước mắt mới thôi rơi? Một đời người phải rơi bao nhiêu lệ thì trái tim mới thôi tan vỡ hả anh. Nước mắt của em rơi rồi, liệu anh có hiểu?.

Em kiên nhẫn đến cố chấp, một mình cố giữ anh đến phút cuối cùng. Suốt đời em yêu anh trong nỗi cô đơn. Lời hẹn ước vào những năm tháng thanh xuân đó giờ im lìm, chìm sâu, mất hết tất cả. Dù đã nhiều lần tìm lại quá khứ, cuối cùng, vẫn là để lạc mất nhau...

Em bị yêu thương tuyên án cô độc trọn đời..chẳng thể phản kháng..chẳng thể buông tay. Suốt đời em yêu anh trong nỗi cô đơn, vòng tròn vẫn còn dang dở, trái tim em mãi chẳng thể lấp đầy...đều vì anh. Hà cớ sao yêu thương lại khiến chúng ta trở nên như vậy...không thể vùng vẫy...không đường trốn chạy.

Lạc mất anh...

Em đã để lạc mất anh...

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Tại sao không buồn mà nước mắt vẫn rơi

Em sợ lắm anh à!!

Em ở quá lâu trong đêm an yên tĩnh lặng, để rồi thấy trống vắng đến nhói lòng. Chẳng biết bao lâu, cứ lặng lẽ một mình như thế... Kể cả khi đi dạo hóng gió trời, mua một chiếc kem mát lạnh cho bớt oi, hay một mình đi cắt tóc để chẳng thể khoe với ai,... em vẫn gắng mỉm cười như cô đơn vốn chẳng hề tồn tại. Rồi em khóc, khóc vì cô đơn, vì nhiều lúc ngồi buồn một mình chẳng ai ở bên cho em một bờ vai ấm áp, khi đi dạo chẳng ai nắm thật chặt tay em như sợ đánh rơi mất điều trân quý nhất; em cũng muốn những buổi xem phim đều được mua hai vé, ngồi hai người, chẳng lo ganh tị với những đôi ngồi bên,...

Để em chẳng phải một mình gánh lên đôi vai yếu ớt từng thứ, từng thứ của cuộc đời.

Cô đơn quen rồi, lắm khi chẳng buồn mà nước mắt vẫn rơi! Khóc bỗng trở thành liều an thần của em, khi vắng anh!

Thi thoảng lặng người ngắm mưa rơi, nước mắt cũng như vậy mà chảy xuống, tự bao giờ ướt hết bờ vai anh.

Anh hỏi sao khóc, em trả lời vì mưa nên khóc thôi. Con gái như em hay có những nỗi niềm vô cớ đến, nhìn mưa mà thấy tội. Em tham lam dựa vào anh hít hà hơi ấm, thấy hạnh phúc bao nhiêu khi có anh, lại thấy chạnh lòng bấy nhiêu nhìn mưa xuống. Trời buồn nhiều thế nào, mà từng giọt mưa cũng nặngtrĩu như vậy, rơi xuống rồi lại chợt tan đi, để bao nỗi niềm không nói ra được.Thấy mưa mà lòng chợt lạnh buốt, anh à! Vậy nên chẳng buồn đâu, mà em vẫn khóc.

Em sợ, nếu khi không có anh, trời có thương em mà khóc như vậy?


Rồi có khi em cố làm mình đau để khóc, vì sợ cứ vui mãi em sẽ chẳng còn nhớ anh.

Vốn khi mất đi thứ gì quý giá, người ta đều buồn thật nhiều. Nhưng buồn được bao nhiêu? Em vẫn bị vô vàn những tháng ngày không anh quấn lấy, dỗ dành em, kéo em ra khỏi ký ức về anh. Rồi khi em nhận ra rằng từ bao giờ mình lại sống vui vẻ như thế này? Bố mẹ mừng cho em, bạn bè mừng cho em, nhưng em lại sợ lắm anh à...

Em sợ không còn buồn mỗi khi nhớ về anh nữa, sợ anh sẽ dần dần phai nhạt cho đến khi chỉ còn là ký ức mịt mờ trong em. Nên chẳng buồn, em vẫn cố làm mình đau, để nước mắt rơi như một sự níu kéo có chấp và khổ sở. Người ta sợ em cứ sống với trái tim đầy sẹo, còn em lại sợ phải làm quen với một trái tim mới đẹp đẽ hơn.

Em sợ mình vui, nên chẳng buồn cũng khóc...



Nguồn: doc truyen tinh yeu




Đừng đòi hỏi sự công bằng trong tình yêu

Yêu là thế đấy!!

Yêu là tự gieo vào lòng những hạt mầm..

Có những người. Lạ lắm. Dù chưa gặp họ bao giờ, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy đã có cảm giác như đã quen từ lâu lắm, nếu đúng là có kiếp trước thật có lẽ tôi sẽ tin đó chính là duyên phận. Tôi rất dễ mở lòng nhưng lạ không giỏi duy trì các mối quan hệ, mỗi một lần yêu là một lần gieo những hạt mầm, lo lắng, hi vọng, ấp ủ. Rốt cuộc vẫn mãi chỉ là những hạt mầm. Tình yêu luôn đứng yên ở đó, chỉ có tôi vẫn ngu ngơ đi lạc, lạc trong những giấc mơ của chính mình, lạc trong những ảo tưởng về đối phương do chính tôi tạo ra.

Trong tình yêu vốn dĩ chả có luật lệ nào cả, nên đừng bao giờ đòi hỏi sự công bằng. Không phải ai cứ yêu người kia nhiều, yêu chân thành thì sẽ nhận lại một trái ngọt tương tự. Việc đòi hỏi sự công bằng ở đây chả khác nào việc bạn không ăn thịt con sư tử thì con sư tử đó cũng không được ăn thịt lại bạn. Chả thế mà người ta chả bảo, trong tình yêu, ai yêu nhiều hơn người đó là kẻ thua cuộc. Thậm chí, khi bạn dành quá nhiều tình cảm cho một ai đó, hoặc là người ta sẽ ngạt thở trong mớ tình cảm dạt dào bạn mang đến, cũng có thể ngườita sẽ coi đó như là một điều hiển nhiên để rồi họ tự cho mình cái quyền làm bạn tổn thương. Thế đấy.


Nếu nói chuyen tinh yeu giống như việc bạn gieo mầm thì việc đơm hoa kết trái hay không còn phụ thuộc vào mảnh đất bạn đang gieo và những bàn tay chăm sóc. Tình yêu vốn dĩ không phải là tình cảm mà chỉ một người có thể vun xới được. Mỗi một loại mầm lại thích hợp với những loại đất khác nhau. Nếu người ta không thực sự dành cho mình, thì hãy mang hạt mầm của mình đến một nơi khác, bạn luôn xứng đáng có được một mảnh vườn đầy hoa thơm trái ngọt. Quan trọng là sự lựa chọn của trái tim mình thôi. Cố lên nhé!

Cô gái à, đã đến lúc tự thương lấy mình rồi đó

Đã là thanh xuân thì phải xinh đẹp và hưởng thụ....

Trái tim em đã đủ mệt chưa? Đôi chân em còn bước tiếp được nữa không? Bàn tay em có đủ mạnh mẽ để níu kéo một hình bóng không thuộc về mình? Vậy sao em mãi vùi mình vào những nỗi đau dai dẳng. Cuộc sống bên ngoài vẫn tuần hoàn trôi vậy mà em vẫn đứng đó chỉ để nhận lại những thương tổn không đáng có. Thanh xuân của em vốn dĩ phải nhiều màu sắc, hà cớ gì em phải nhuốm một màu trầm cho những tháng ngày của tuổi trẻ.

Em đang vùi mình vào những ký ức đẹp đẽ, nhuốm hồng, những lời hứa hẹn và cả lòng tin giành cho thương yêu của em. Nhưng mọi thứ giờ đây trở thành hồi ức, em sống với những nỗi nhớ về đêm, những hi vọng rằng họ sẽ quay lại nắm tay em và nói " anh sai rồi, chúng ta bắt đầu lại thôi". Những điều đã qua đối với em quá đẹp đẽ nên càng xóa đi thì nó càng hiện hữu. Bởi chính em chẳng bao giờ sống cho bản thân, em yêu thương họ để rồi nhận lại những vết xước của hiện tại.

Em từng hạnh phúc khi đón anh ở ga tàu sau những tháng ngày không bên cạnh, từng chờ những cuộc gọi về khuya khi anh xong ca trực, từng hứa hẹn với nhau đưa anh đến những nơi em đã đi qua và cũng từng nhớ nhau đến ướt nhòa hai má. Nhưng mọi thứ đã trở thành dĩ vãng rồi em, hiện tại con đường này là một mình em bước, chẳng đôi bàn tay nào dìu em và cũng chẳng đôi chân nào sánh bước. Thì em hãy tự đứng dậy, sống thật tốt và đi đến cuối con đường kia ắt sẽ có người nắm lấy tay em xoa dịu những nỗi đau em đã mạnh mẽ vượt qua. Như vậy là em đã tự thương lấy mình.


chuyen tinh yeu nào ai toan tính được mất cái gì, yêu thì yêu thôi. Đến cả lý do yêu bản thân em còn không thể lý giải nổi thì đến lúc họ rời đi mọi nguyên nhân em bận tâm làm gì. Anh là một cơn gió mang dịu mát cho tâm hồn em, lướt qua em và không lưu luyến. Vậy nên em cũng đừng trách móc rằng tại sao họ không thương em cho những điều em luôn giành cho họ. Yêu thương qua đi em tự băng những vết xước trái tim em để yêu chính bản thân mình, đợi chờ làm gì khi họ không ngoái đầu lại. Sống với ký ức làm gì khi họ gửi em và cũng gửi nó cho người khác.

Này cô gái, đã là thanh xuân thì phải thật xinh đẹp và biết hưởng thụ. Hãy cứ đi những nơi mà mình muốn đến, một mình thôi nhưng em sẽ không cảm thấy cô đơn đâu, con đường kia nó không đau thương như em nghĩ nữa.

Chia tay đâu thiếu lý do

Tại sao vậy??

Ai bảo yêu thì không có lý do. Trên đời này đều có những nguyên do riêng. Bạn có thể yêu vì yêu chính bản thân người ấy, vì những sức hút của người ấy. Yêu người ấy vì người ấy đẹp, vì người ấy có tiền. Hay đơn giản là vì người ấy khiến bạn vui. Tất cả cũng đều sẽ có lý do.

Tôi chỉ cảm thấy nực cười đối với những câu chuyện tình khi yêu thì nói anh yêu em, em yêu anh không có bất cứ lý do gì, đơn giản yêu là yêu. Sau đó, khi chia tay, lý do để tách nhau ra được thì không đếm xuể. Yêu như vậy, chia tay như vậy vốn là quá nực cười.


Lòng người vốn khó đoán, nay thế này mai thế khác. Nhưng sự thay đổi không đoán trước đó nếu đem ra để đùa cỡn, đem ra để ngụy biện thì đó là sự giả tạo, sự dối lừa và ích kỉ. Yêu đương, một khi đã yêu thì đôi khi con người ta sẽ phải chấp nhận chuyện chia tay. Nhưng đừng vì lý do riêng, suy nghĩ riêng của bản thân mình áp đặt lên người khác và cho rằng mình đúng còn họ sai.

Yêu thì nói yêu, yêu vì em đẹp, yêu vì em quyến rũ. Lý do yêu không nói lên phần nào nhưng đó là một phần để nói lên rằng bạn hiểu người ấy được bao nhiêu. Nếu đã hết yêu, hết tình cảm thì hãy nói, nói để người ta thấy đau một thời gian rồi người ta quên, người ta sẽ lại như xưa. Hết yêu rồi thì chẳng có hi vọng, chẳng có mầm mống của chờ đợi làm gì nữa. chuyen tinh yeu vốn khó đoán, nhưng sự khó đoán đó cũng bắt đầu từ con người.

Nếu như không thể khiến cho cuộc chia tay bớt đau khổ thì cũng đừng biến nó trở thành hố chôn chôn chặt nỗi đau, kí ức để rồi khi con người ta bất chợt tìm đến chỉ thấy tim mình ứa máu. Lằng nhằng, mập mờ trong mối quan hệ chỉ khiến mối quan hệ đó trở thành bi kịch. Hết yêu thì hãy nói ra.

Không còn yêu anh

Em đã trở nên mạnh mẽ như thế đó

Anh!

Thế là em đã nhận lời yêu một người, sau bằng ấy thời gian em yêu anh, xa anh, rồi quên anh...

Sáng nay, trên phố mưa rất vội, một mình lóc cóc đến cơ quan, mưa táp vào mặt lạnh, ướt... Mơ hồ trong tâm trí, em lại nhớ anh!

Ngày ấy mỗi khi trời mưa như thế này, lại nhớ anh da diết. Xa nhau đến hàng trăm cây số, cứ cuối tuần lại lủi thủi một mình. Mà cái đất ấy lạ lắm, cứ cuối tuần là mưa, mỗi mùa một kiểu.

Mùa hè là những cơn mưa rào xối xả, mưa từng đợt tạt vào cửa kính, sấm chớp đì đùng, sáng lóa như muốn xé đôi khoảng trời trước mắt em. Có nhiều lúc, ngồi trong góc phòng, ngắm mưa, nhớ anh rồi ngủ quên mất, tỉnh dậy thấy mắt còn nhòe nước, tưởng đâu là nước mưa...

Cuối thu đầu đông, mưa nhỏ dần, nhẹ dần, nỗi nhớ trong em cũng dịu êm hơn, có phải vì xa anh lâu quá, mọi thứ trở nên quen thuộc? Vẫn là những giọt nước mắt lăn dài vì nhớ anh, nhưng em biết mình đang khóc, không còn ngẩn ngơ rồi ngủ quên trong nỗi nhớ nữa... chỉ nhói lòng một chút khi nhắc tên anh!

Thu qua, đông tàn, xuân lại sang với những hạt mưa đầu mùa lất phất, em cuống cuồng vì thời gian sắp hết, chuẩn bị cho hai kì thi lớn nhất đời học sinh. Em gói ghém nỗi nhớ về anh kĩ càng, xếp vào một góc mà không ai biết, đến chính bản thân mình đôi khi cũng lãng quên.


Khi nỗi nhớ trong em lắng dần xuống, lại là lúc em nhận được nhiều nhất sự quan tâm từ phía anh, hình như lúc đó em rối lắm, không biết anh quan tâm thật sự hay đó là sự thương hại đến xót xa? Em vẫn đón nhận nó, như một món quà mà anh dành cho em, bởi lẽ, bạn bè xung quanh, đâu có mấy người biết chuyen tinh yeu em đang cất giữ lại là tình đơn phương...

Kể từ hôm đó, em chính thức là người yêu của anh...

Chiều cuối tuần, mưa vẫn rơi, sau những ngày tháng mong ngóng chờ đợi, cuối cùng em cũng có kết quả thi đại học. Vào được trường mình mong muốn, và người đầu tiên em gọi điện thông báo là anh. Cuống cuồng như sợ bị ai cướp mất, em bấm số của anh, hồi hộp chờ sự vui mừng từ phía anh sau những hồi chuông đổ dài:

- Anh đây!

- Anh ơi! Em đỗ rồi...

- Ừ! Tốt rồi, anh đang về quê, nói chuyện với em sau nhé!

Em như rơi từ trên mây xuống, mọi sự háo hức, sung sướng tự nhiên tan biến hết chỉ vì một câu nói của anh. Lúc đó, em không hiểu vì sao anh lại trả lời em bằng một câu duy nhất như vậy, em không hỏi anh, và im lặng... đó là lần đâu tiên em giận anh và lựa chọn sự im lặng. Yêu anh, em luôn sợ mất anh, sợ làm anh giận, luôn là người nhắn tin trước khi giữa em và anh có xích mích, em luôn nhường anh một bước,... rồi cũng từ đó mà xa anh.

Bỏ mọi thứ trôi đi, em bước vào con đường mới, con đường mà em đã chọn...

Hà Nội, nơi mà em vẫn hằng mong ước, vẽ cho mình cả một bức tranh lung linh, tráng lệ...



Mưa, em nằm lăn trong góc phòng, chỉ có điều em đã quên mất nỗi nhớ đã cất giữ bấy lâu, quên cả sự giận hờn hôm đó...

1 tin nhắn mới...

"Em à! Anh xin lỗi, thực sự anh không biết phải nói gì, không biết phải giải thích gì với em"

Anh biết không, em cứ nghĩ là em phải khóc nếu như anh nhắn tin cho em trước, khóc như những lần nhớ anh rồi gọi cho anh mà nức nở ấy. Thế mà... ngược lại, em không thể khóc, chỉ nhắn cho anh:

"Không sao đâu anh, tình cảm đâu phải thứ gượng ép mà được, không yêu thì xa nhau, em buông rồi đấy, anh đi đi. Em hứa là sẽ không níu anh thêm một lần nào nữa, yên tâm, em không sao đâu"

...

Nhanh thật, 4 năm rồi, 4 năm sau tin nhắn cuối cùng của em, chúng ta có gặp nhau đôi lần anh nhỉ, nhưng chớp nhoáng, không nhớ là nói với nhau được mấy câu.

Anh đã trải qua bao nhiêu mối tình sau đó, em cũng không biết nữa, không còn yêu anh, em cũng quên mất phải yêu một người như thế nào... nhưng khi không còn yêu anh, em biết cách yêu thương, trân trọng bản thân mình hơn, không còn cho đi nỗi nhớ, không còn trao đi yêu thương để rồi nhận lại sự im lặng như cái thời ngô nghê ấy nữa.

"Ai cũng cần có một người để giấu đi" – em đã đọc đâu đó câu này, với em, anh là người để giấu đi. Người mà trước kia nắm giữ tất cả những gì em cần, là hạnh phúc, là ngọt ngào, lãng mạn, là tiếc nuối, vấn vương, là xót xa, nhung nhớ, là cả sự sợ hãi, sợ nếu như không may chạm vào, mọi thứ mong manh như bọt nước ấy sẽ vỡ tan...

...

Anh sợ nước mắt em đúng không? Sau bao nhiêu năm, chiều qua, anh lại hỏi em "Em có khóc không?"

Anh ạ! Ai cũng có một thời ngây dại, ngày đó, em khóc vì nhớ anh, vì sợ mất anh... nhưng giờ thì khác, em đủ mạnh mẽ để quên anh, cuộc sống đủ bề bộn để em không còn nhớ đến anh, thời gian cũng đủ dài để khoác lên em chiếc áo mạnh mẽ. Em của bây giờ không còn biết khóc khi buồn nữa, đừng sợ nước mắt em rơi! Em khác rồi, đủ mạnh mẽ để không còn yêu anh nữa.

Em đã nhận lời yêu một người khác, yêu một người sau 4 năm xa anh. Cảm ơn anh vì đã rời xa em, để em biết cách yêu thương mình hơn, để em biết cuộc sống cần cho đi và cần được đáp lại yêu thương, để em biết... còn có ai đó bên em, yêu thương em.








Chôn chân, chết đứng khi nhìn bạn thân cài lại cúc áo cho vợ mình



Anh đi vào phòng, nhưng chỉ biết đứng chôn chân trước cửa, không hiểu chuyện gì xảy ra với chuyen tinh yeu của chính mình khi nhìn thấy cảnh tượng thật ngoài sức tưởng tượng…
Sau đám cưới, bố mẹ Hưng bán đi một mảnh đất để có tiền góp mua cho anh một căn chung cư hai phòng ngủ ở thành phố. Và vì Quân, cậu bạn nối khố từ hồi đại học của Hưng vẫn còn độc thân, nên Hưng bảo bạn dọn về sống chung với vợ chồng anh luôn cho vui, đỡ phải lủi thủi một mình. Quân đồng ý, mỗi tháng anh đều đưa hai triệu cả tiền ăn và tiền nhà cho vợ chồng Hưng.

Sống cùng hai người đàn ông trong nhà, nên Nhung có phần vất vả hơn nhiều khi cô phải đảm đương tất thảy mọi việc từ nội trợ, giặt giũ cho đến dọn dẹp. Nhưng cô vẫn vui lòng, vì thấy Quân luôn là người bạn biết điều, lúc nào cũng tỏ ra rất phóng khoáng với vợ chồng Nhung, thi thoảng lại ghé qua chợ mua thêm một ít hoa quả hay quà bánh về góp vào tủ lạnh của cả nhà.

Cũng bởi Quân độc thân nên đến mỗi ngày lễ tết, anh thường lủi thủi trong khi bạn bè người thì đi hẹn hò với người yêu, người lại bận chăm sóc vợ con. Thấy bạn thân ở nhà một mình vất va vất vưởng lại buồn, nên Hưng thường rủ Quân ra ngoài cùng vợ chồng mình cho vui. Cả ba cùng đi xem phim, cùng đi ăn hay có khi lại cùng đi mua sắm trong những trung tâm thương mại...

Hồi đầu Nhung có vẻ không thích Quân đi cùng, vì vợ chồng không được riêng tư. Nhưng rồi khi Quân thể hiện là một tay chụp ảnh cừ khôi, lại chỉnh sửa cho vợ chồng Nhung những bức ảnh đẹp lung linh thì cô rất thích.

Lâu dần đi đâu Nhung cũng rủ Quân đi cùng và chuyen tinh yeu của họ rất thắm. Bởi vì có như thế thì cô mới có được những bức ảnh đẹp để khoe bạn bè trên facebook, nhận được nhiều lời khen kiểu như: “Hợp chồng quá hay sao mà càng ngày càng xinh quá!” hay: “Sao mày suốt ngày được vi vu nhiều thế, thật là ghen tị.”
Ảnh minh họa

Những lời khen như thế càng khiến Nhung cảm kích Quân nhiều hơn, và thường tạo dáng rồi nhờ Quân chụp ảnh hộ. Nhưng đúng ra là Nhung cũng xinh thật, nụ cười của cô trông lúc nào cũng rạng rỡ, tươi vui và khiến cho chàng nhiếp ảnh gia bất đắc dĩ là Quân đôi khi cũng có phần rung động mà quên mất đó là vợ yêu của bạn mình.

Quân dạo gần đây còn thấy Nhung thật đẹp biết bao khi diện những bộ đồ công sở thanh lịch, hợp mốt mà chẳng hề cứng nhắc, hay những bộ đồ ở nhà vừa thoải mái nhưng không kém phần duyên dáng, quyến rũ. Những bữa cơm mà Nhung bày biện ra bàn cũng khiến Quân không ngớt trầm trồ, khen ngợi.

Anh vốn là một kiến trúc sư, nhưng đúng là vẫn thán phục cái khiếu thẩm mỹ của bạn vợ mình. Dần dà, Quân có chút ghen tị với cậu bạn thân khi lấy được một người vợ thật hoàn hảo. Và nghĩ đến phận mình, nhất định cũng phải kiếm được một cô người yêu lý tưởng như Nhung rồi mới kết hôn.

Công việc của Quân và Nhung lại đều đòi hỏi phải làm thêm vào buổi tối, nên có những khi hai người đều thức khuya cùng nhau. Trong khi đó, Hưng lại đi ngủ sớm để tái tạo năng lượng cho buổi sáng hôm sau. Có người thức cùng, dù cửa phòng hai bên đều khóa trái bên trong nhưng thi thoảng người này người kia mở cửa ra tủ lạnh lấy đồ uống hay ăn khuya thì có khi vẫn chạm mặt.

Trời mùa hè nóng nực, nhiều khi Quân ở trần, mặc độc chiếc quần đùi để lộ cơ bụng sáu múi thật quyến rũ. Chạm mặt Nhung, cả hai đều bối rối như thể đang thuê nhà cùng nhau và chưa hề vướng bận gì cả vậy. Nhưng họ vẫn luôn ý thức được ranh giới giữa hai người để kiềm chế cảm xúc của chính mình.

Rồi trong một bữa cơm, Hưng bất ngờ thông báo việc sẽ phải vắng nhà khoảng chừng một tháng, vì anh phải theo chân công trình ở một tỉnh xa. Cả Quân và Nhung trong lòng đều vừa buồn, vừa len lén một chút niềm vui. Họ buồn vì sợ ranh giới sẽ bị xóa bỏ mất và vui vì cảm giác lâng lâng được sống bên cạnh một người mình thích mà không có rào cản nào ở giữa.

Những bữa cơm chỉ còn lại mỗi mình Quân và Nhung. Đến việc giặt quần áo cũng vậy, Nhung nhìn những món đồ của Quân mà cũng thấy xốn xang. Cô đôi khi còn nghĩ ngợi xa vời, như thể ước gì mình và Quân gặp nhau sớm hơn. Tình cảm nhẹ nhàng cứ lớn dần lên như thế, những rung động qua từng ánh mắt vô tình chạm nhau, những bữa cơm ngại ngùng không dám nói chuyện nhiều. Hay những đêm cả hai cùng thức khuya, cửa phòng bên này bên kia đều mở cho thoáng mà lòng người bên trong thì rộn ràng biết bao…

Rồi chuyện gì đến cũng đến. Đó là sau một buổi cơm tối, Nhung bỗng dưng bị đau bụng mà không biết nguyên nhân tại làm sao. Nhung vào phòng nằm nghỉ, còn Quân rửa bát và dọn dẹp nhà cửa hộ cô. Rồi Quân gọi điện cho Hưng báo việc Nhung bị đau bụng, nhưng Hưng nghĩ chắc chỉ bị nhẹ thôi nên nhờ bạn mình để ý hộ, nếu có việc gì thì đưa Nhung đi bệnh viện.

Quân vào phòng hỏi thăm, thấy Nhung nằm yên trên giường, thi thoảng lại khó nhọc đưa tay xoa bụng thì anh thấy rất xót xa. Bản năng muốn được che chở cho người con gái trước mặt khiến Quân không dừng được mà lại gần xoa bụng cho Nhung.

Anh lặng im, cứ ngồi bên cạnh xoa xoa như thế. Nhung đỡ hơn nhiều rồi, nhưng cũng không biết phải chấm dứt chuyện này ra sao. Hai người nhìn nhau, không ai nói lời nào, nhưng có những ham muốn chắc ai cũng hiểu. Bỗng nhiên đôi bàn tay của Quân như bị điều khiển mà nhích dần lên đến cao hơn, rồi từ từ cởi cúc áo của Nhung ra. Họ quyện vào nhau, ranh giới tình cảm bị xé toạc từ lúc nào không hay.

Còn phía Hưng, vì gọi điện cho Quân và Nhung mãi không được, lo lắng quá liền bắt chuyến xe tối muộn trở về nhà. Anh đi vào phòng, nhưng chỉ biết đứng chôn chân trước cửa, không hiểu chuyện gì xảy ra khi nhìn thấy cảnh tượng thật kinh hoàng: Chăn gối bị đạp tung xuống giường, còn cậu bạn thân thời nối khố đang cài lại cúc áo cho vợ mình…

Phụ nữ hiện đại nhất định phải lấy chồng?



Con đã trưởng thành. Con nhận thức được giá trị của bản thân và chuyen tinh yeu của mình. Con tự làm được những việc mà con trai cũng có thể làm. Và làm những việc họ không thể làm...

Và cũng rất sợ cuộc sống hôn nhân, con sợ phải lấy một người chồng không tốt, rồi lại làm bố mẹ buồn hơn. Hơn ai hết con còn sợ hơn là mình chẳng thể làm tròn bổn phận một người vợ, hay một người con dâu.

Con cũng sợ mình chẳng gánh vác nổi công việc bên gia đình nhà chồng. Con sợ những bon chen bên ngoài, cơm áo gạo tiền phá vỡ tình yêu của con và anh ta. Con gái thời hiện đại có nhất thiết phải lấy chồng không hả mẹ?

Mẹ à! Hôm nay con gái mẹ lại chông chênh giữa những đoạn tình cảm. Đã lâu rồi con chẳng còn dựa vào vai mẹ và kể lể chuyện của mình.

Con còn nhớ có lần mẹ bảo: "Con gái thì không nên yêu nhiều, như thế sẽ mất duyên!". Con không sợ yêu nhiều sẽ mất duyên. Mà con rất sợ. Sợ con của chính bây giờ. Bây giờ con thấy mình chẳng còn hồn nhiên ngây thơ như trước.

Con có thể bình tĩnh trước những cơn giông bão của cuộc đời. bây giờ không phải nỗi đau nào cũng làm con tổn thương, thất bại nào cũng làm con gục ngã. Nhưng sâu thẳm trong trái tim đứa con gái có vỏ bọc mạnh mẽ con vẫn sợ rất nhiều thứ.

Sợ yêu, sợ tổn thương, Sợ làm mình đau, sợ những giọt nước mắt mình rơi xuống, sợ nhìn thấy những vết chân chim của bố mẹ mỗi ngày một nhiều, sợ lòng người chỉ biết đặt lợi ích của mình lên trước.

Con biết nếu mẹ đọc được lại trách con yếu đuối. Nhưng mẹ ạ, Con gái mẹ mạnh mẽ quá nhiều rồi. Con chỉ muốn chạy về ngay lòng mẹ và nói rằng con mệt, mệt lắm. Xã hội này đáng sợ hơn rất nhiều so với suy nghĩ mỏng manh của con.
Ảnh minh họa

Con muốn yếu đuối để nói với mẹ rằng: "Con bây giờ rất sợ bắt đầu một cau chuyen tinh yeu, và dành tình cảm cho ai đó! "Bởi vì con đang chông chênh trong đó. Rốt cuộc là yêu với thích thì nó khác nhau như thế nào hả mẹ?

Con sợ rằng mình sẽ bị tổn thương, sợ mình sẽ làm sai rồi người ta lại bỏ rơi con thêm lần nữa. Con luôn cố tạo ra một vỏ bọc bên ngoài thật mạnh mẽ, chẳng cần bất cứ một ai.

Nhưng có khi về phòng - nơi chỉ có một mình con, con đã nghĩ con cũng là con gái, cũng muốn có một bờ vai để mình dựa vào khi yếu lòng. Cũng muốn có ai đó nghe thấy tiếng lòng mình. Nhưng có lẽ đó chỉ là ý nghĩa bất chợt ghé ngang qua.

Con biết, con đã trưởng thành. Con nhận thức được giá trị của bản thân. Con tự làm được những việc mà con trai cũng có thể làm. Và làm những việc họ không thể làm. Nhìn con bây giờ, con chẳng cần bất cứ ai bên cạnh.

Con có thể tự sửa bóng đèn bị hư, tự sửa đường nước, tự nấu ăn, tự đọc sách. Máy tính có hư con cũng chẳng vội. Bởi vì con biết chỉ cần qua đêm nay, ngày mai bỏ ra ít tiền rồi đi sửa. Mưa cũng chẳng cần nhờ người đưa về vì trong cốp xe lúc nào cũng có áo mưa.

Cũng chẳng cần người nào phải đưa mình đi xem phim hay đi ăn. Vì con có thể tự làm tất cả. Cuộc sống thế mà lại hay hơn mẹ ạ. Con cũng có một ngôi nhà luôn chờ con quay về, một bờ vai luôn cho con dựa vào khi con yếu đuối. Con có quá nhiều thứ rồi đúng không mẹ?

Con còn nhớ có lần con nói với mẹ rằng mình sẽ không lấy chồng mà nuôi ba em ăn học phải không? Mẹ bảo mẹ chẳng cần. Học xong con lấy chồng luôn cũng được. Chỉ cần lo cho con trước tiên thôi.

Nhưng con rất sợ cuộc sống hôn nhân, con sợ phải lấy một người chồng không tốt, rồi lại làm bố mẹ buồn hơn. Và con còn sợ mình chẳng thể làm tròn bổn phận một người vợ, hay một người con dâu. Con cũng sợ mình chẳng gánh vác nổi công việc bên nhà chồng. Con sợ những bon chen bên ngoài, cơm áo gạo tiền phá vỡ tình yêu của con và anh ta.

Con gái thời hiện đại có nhất thiết phải lấy chồng không hả mẹ? Bởi vì bây giờ bất cứ người con gái nào bây giờ cũng có thể đảm bảo cuộc sống của họ. Con tự nghĩ rằng sẽ có bao nhiều người con gái nghĩ như mình? Ai cũng cũng có lúc gặp sai người, sai thời điểm. Để lúc đó lại thấy ngổn ngang và chênh vênh. Yêu một người khổ thế tại sao con người ta vẫn lao đầu vào hả mẹ?

Mẹ đừng trách. Bởi vì, con gái mẹ cũng đang sợ suy nghĩ này của mình. Con bây giờ đã không yêu một người bằng cả trái tim mình. Hay nhiệt huyết như ngày còn trẻ. Con bây giờ đã biết cho và nhận đúng lúc, con chẳng còn ngây ngốc suốt ngày chỉ biết cho đi. Con biết mẹ sẽ nghĩ con bi quan và đứa con gái quá đa đoan.

Nhưng mẹ biết không? Con trai bây giờ là vậy. Họ chỉ biết nghĩ cho bản thân. Cho sự mệt mỏi của bản thân. Con vẫn thường hay nghe nói người con trai vô tâm, hoặc yêu lâu sẽ vô tâm. Con thấy vốn dĩ, lúc họ vô tâm chẳng qua trái tim họ chưa hướng về mình mà thôi. Con trai là thế đấy mẹ à.

Vậy tại sao con phải dành cho những người không xứng như thế? Con chỉ muốn chung sống với một người ngoài nghĩ cho anh ta thì con cũng là một trong những trong mối bận tâm của anh ta hiện tại và cả sau này.

Nhưng thật hiếm phải không mẹ. Chẳng có người con trai nào như thế cả. Bên cạnh con cũng có những bạn đều bị tổn thương trong tình yêu và cả hôn nhân. Nên hiển nhiên bây giờ là con đang thấy rất hoang mang và sợ hãi phải không mẹ?

Con cũng đã có những lần khóc, rồi mất ăn mất ngủ vì những người như thế. Nhưng giờ nghĩ lại còn thấy không đáng. Thật sự là không đáng. Tại sao con phải dốc hết lòng khi người ta chẳng thương mình?

Tại sao con phải yêu người ta cả trái tim, cho nhiều hơn nhận để người ta chỉ xem tình cảm của mình là một trò đùa. Con luôn biết con gái là thế, khi yêu thì chẳng còn lý trí nữa. Vì thế mà còn không lấy chồng được không mẹ?

Bởi vì, con gái mẹ bây giờ chẳng cần phải dựa vào ai, cũng không cần ai bên cạnh. Và con cũng chẳng phải là cây tầm gửi cứ sống dựa vào người khác. Mẹ à! Con gái thời hiện đại có nhất thiết phải lấy chồng không?

Lấy chồng nghèo đêm nào cũng bị chứng kiến cảnh tượng khó tin



Em mới lấy chồng chưa được một năm nhưng chuyen tinh yeu lại có cảm giác chán nản cứ dồn lên tận não khi ngày nào bước vào phòng ngủ cũng thấy hàng chục người đang nằm dài khắp phòng.
Em không phải con nhà tiểu thư lá ngọc cành vàng, em sinh ra và lớn lên ở một huyện nghèo của tỉnh Thái Bình. Gia đình em từ nhỏ đã nghèo khó, bố mẹ em quanh năm chỉ biết đến ruộng đồng để lấy tiền nuôi chúng em ăn học. Vì thế, chưa bao giờ em có ý nghĩ coi thường người nghèo. Thế nhưng, trong gia đình của chồng, không hiểu vì sao cái nghèo lại khiến người ta trở nên trơ trẽn và thiếu lịch sự đến vậy.

Em và chồng đều là dân tỉnh lẻ, chúng em lấy nhau được 5 năm và bắt đầu cau chuyen tinh yeu từ đó, đã có với nhau 2 đứa con, một đứa 3 tuổi và một cháu 1 tuổi.

Vì cả hai gia đình đều khó khăn nên cố gắng lắm chúng em mới mua được một mảnh đất với căn nhà cấp 4 có sẵn ở ngoại thành Hà Nội.

Sau khi biết chúng em mua nhà, gia đình chị gái chồng và anh trai chồng (chưa lấy vợ) đã ngỏ ý muốn dọn đến ở cùng để tiết kiệm chi phí. Em nghĩ, các anh chị cũng đang khó khăn, nhà em thì không quá chật nên đã đồng ý. Tuy nhiên, khi về sống chung, em mới thấy mọi thứ quá phức tạp.

Căn nhà cấp 4 của chúng em chỉ có một phòng riêng biệt – đó là phòng của vợ chồng em và các con. Phần còn lại là không gian chung của phòng khách. Sau khi các anh chị chuyển về, em đã làm thêm vách ngăn để chia phòng cho gia đình chị chồng và ông anh chồng. Tuy nhiên, trong ba phòng chỉ có phòng em là có điều hòa.

Ngày nóng, em bật điều hòa và chỉ bảo hai cháu nhà chị gái chồng vào ngủ nghỉ. Thế nhưng, không cần ý kiến của vợ chồng em, tất cả mọi người từ chị gái chồng, anh trai chồng đến anh rể cũng ôm gối vào nằm.
Ảnh minh họa

Phòng em chỉ rộng khoảng 15m2. Kê một cái giường và một cái tủ đã gần hết diện tích, vì thế, để cho rộng rãi, anh trai chồng còn đề nghị bỏ giường ngủ của vợ chồng em ra để cả nhà cùng nằm đất cho thoải mái.

Em thấy như vậy thì rất bức xúc. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, mình nằm mát trong khi mọi người không thể ngủ được vì nóng thì cũng khổ nên đành im lặng. Nhưng càng im lặng họ càng được đà lấn tới.

Ai đời, có hôm chồng em đi công tác chị gái chồng về quê vậy mà anh trai chồng và cả anh rể chồng vẫn ôm gối vào phòng nằm cùng với mẹ con em. Em tỉnh dậy thấy hai người đàn ông cởi trần nằm bên cạnh mà giật bắn mình.

Hôm sau, trước khi đi ngủ, em cẩn thận chốt cửa bên trong. Vậy mà, anh trai chồng vẫn không biết ý, đang đêm anh ta cũng đập cửa ầm ầm. Em nghe tiếng đập cửa mà uất đến tận họng.

Chưa hết, tuần trước ngoài trời nắng như thiêu như đốt nhưng bố mẹ chồng em vẫn bắt xe lên Hà Nội để ...chơi.

Từ đó, ngày nào cũng như ngày nào, căn phòng của em chật như nêm. Người nằm như ngả rạ.

Em đi vào phòng, muốn lấy bộ quần áo trong tủ cũng phải nhón chân, bước qua người nọ, bước qua người kia mới lấy được đồ. Đã vậy, những thành viên trong gia đình chồng em, nhất là bố chồng, anh chồng, anh rể chồng còn thiếu lịch sự đến mức, cứ cởi trần và mặc quần đùi rồi nằm dạng khắp phòng.

Em nhìn cảnh ăn ngủ bầy đàn đó mà ớn đến tận cổ. Em chỉ mời họ ra khỏi nhà hoặc ly hôn quách cho xong. Em không muốn làm dâu con trong gia đình vừa nghèo về vật chất vừa thiếu ý thức đến như vậy.

Chồng lập tức đi tìm tình nhân cũ khi biết vợ vô sinh



Tôi chưa từng một ngày sống vui vẻ, ăn ngon ngủ ngon vì mãi không sinh được con. Hơn 3 năm, tôi vật vã ở nhà chồng, cố gắng duy trì chuyen tinh yeu không hạnh phúc, sống như người mất hồn vì bị mẹ chồng, bố chồng gây áp lực.

Cuộc đời người đàn bà không có con, khổ thật. Được bố mẹ chồng tâm lý thì không sao, đằng này… Tôi đã cố gắng vì gia đình, vì chồng và luôn hi vọng một ngày nào đó, tôi có thể có được sự may mắn…

Nhưng càng ngày, mọi thứ càng trở nên khó khăn. Chạy chữa rất nhiều, cũng cố gắng hết sức. Chỉ cần ai đó mách ở đâu đó có người này, người kia chữa được là tôi lập tức tìm đến. Nhưng mọi sự cố gắng gần như vô vọng khi mà 4 năm, tôi không thể sinh con…

Một ngày nọ, bác sĩ bảo tôi phải cắt bỏ buồng trứng, không thể để lại được, vì nó sẽ nguy hiểm tới tính mạng của tôi. Tôi khóc như mưa và biết rằng, từ nay và về sau, tôi vĩnh viễn không thể có con. Nếu có, chỉ là nhận con nuôi mà thôi. Biết tin đó, tôi đã bao nhiêu ngày ốm lên ốm xuống nhưng vẫn phải làm. Chồng tôi không nói lời nào…

Tưởng, anh sẽ vì thương tôi mà nghĩ đến chuyện nhận con nuôi. Vì giờ, tôi đâu còn hi vọng gì nữa. Nhưng không, vài ngày sau, anh lẳng lặng đưa cho tôi đơn ly hôn, nói rằng, chúng tôi phải chia tay thôi, vì anh không thể gánh vác nổi trách nhiệm lớn này, bố mẹ anh cũng sẽ không chấp nhận chuyện chúng tôi xin con nuôi.
Ảnh minh họa

Tôi đã khóc rất nhiều, nói anh suy nghĩ lại và bắt đầu cau chuyen tinh yeu lại vì quá yêu chồng. Tôi không nói gì, cũng không kí vào đơn ly hôn, nhưng, vài ngày sau đó, tôi thấy anh đưa về nhà một người phụ nữ, được biết, đó là người đàn bà cũ của anh. Tôi chết lặng, chân tay khuỵu xuống khi nhìn thấy người đó. Họ đã lén lút qua lại với nhau rất lâu và đây là cơ hội để anh thừa nhận, công khai mối quan hệ này.

Anh nói, anh không còn cách nào khác, nếu tôi chấp nhận thì cứ sống ở nhà anh, và anh cũng sẽ sống với người đàn bà kia. Tôi chết lặng người. Không còn tin nổi những gì chồng, người đàn ông tôi yêu thương đang làm. Chẳng lẽ, tôi phải bỏ chồng cay đắng như thế này sao, vì vô sinh mà bỏ chồng.

Thôi thì, sự đã rồi, sống ở nhà chồng mà ngay cả chồng cũng không yêu thương mình thì tôi biết phải làm thế nào. Bản thân tôi thật sự mệt mỏi, chán nản. Ra đi, là cách tốt nhất để không phải chịu thêm những đau khổ nữa. Tôi sẽ tìm xin cho mình một đứa con nuôi và sẽ vì con cố gắng hết mình. Chỉ còn cách đó, đâu còn sự lựa chọn nào cho người đàn bà vô sinh như tôi?

Chỉ là, ông trời quá nhẫn tâm khi khiến tôi phải khổ sở thế này. Tại sao người đàn bà như tôi lại không được nhận hạnh phúc, tôi đã làm gì sai? Yêu chồng, mong muốn có một gia đình hạnh phúc nhưng giờ thì, tôi chỉ có thể có một lựa chọn là ra đi. Đời tôi rồi sẽ đi đến đâu? Nếu chồng là người vô sinh, tôi thề là tôi sẽ chấp nhận xin con nuôi vì yêu anh. Nhưng tại sao, đàn ông các anh lại ích kỉ như vậy? Không thể vì một người đàn bà họ yêu hay sao?

Đàn ông tốt còn rất nhiều, không phải ai cũng ngoại tình



Ngày tôi chưa lấy chồng, nghe chị em nói nhiều về đàn ông, về những người chồng và những cau chuyen tinh yeu. Nào là chồng nhu nhược, chỉ biết nghe lời mẹ, bám váy mẹ, chẳng có chính kiến nên làm khổ vợ con.
Người thì nghèo, không kiếm ra tiền, vợ con chật vật lo kinh tế gia đình. Người thì vì giàu mà lăng nhăng, gái gú. Nói chung, trong mắt các chị, đàn ông là một nhóm người hư đốn, chỉ thích gái đẹp và có thể lăng nhăng bất cứ lúc nào. Có anh còn lăng nhăng với mấy cô bồ một lúc dù đã có vợ con.

Tôi nghe mà sợ, sợ không dám lấy chồng và bắt đầu truyen tinh yeu của đời mình, sợ không muốn tin vào đàn ông vì sợ một ngày nào đó họ lại phụ bạc mình. Thế nên, hễ có người đàn ông nào đến tán tỉnh tôi, là trong đầu tôi lại nảy ra những câu hỏi như. Vì sao anh ta thích mình, anh ta thích mình vì điểm gì, liệu anh ta có yêu mình thật lòng không trong khi có quá nhiều cô gái bên cạnh anh ấy như vậy… Cứ như thế, tôi luôn hoài nghi vào tình yêu và đã bỏ qua rất nhiều cơ hội. Người giàu đến với tôi thì tôi sợ một ngày nào đó anh ấy lại có bồ. Người nghèo thì nghĩ khổ, sợ anh ấy lại vì nghèo mà tự ti…
Ảnh minh họa

Thế nên, nhiều người đàn ông không còn kiên trì nổi khi tôi cứ thử thách họ quá nhiều. Cho đến một ngày tôi gặp anh, người đàn ông tôi hết mực yêu thương. Tôi cũng không thể lý giải nổi vì sao tôi lại yêu anh nhiều đến vậy. Bỏ qua tất cả mọi thứ nghi hoặc từ trước tới giờ, tôi mặc kệ, cứ yêu, cứ thương và cứ sống hết mình. Tôi lao vào yêu anh như con thiêu thân và sẵn sàng làm mọi việc chỉ để anh được vui. Tình yêu được đáp lại, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng…

Sau hơn 2 năm yêu nhau, tôi và anh tổ chức đám cưới. Hạnh phúc vô cùng trong ngày tôi được làm cô dâu, nhưng trong lòng cũng có những nỗi lo nhất định khi nghĩ đến tình cảnh của chị em. Người thì bảo tôi, chồng đẹp trai lại kiếm ra tiền như thế, không giữ cẩn thận sau này mất chồng như chơi… Tôi chỉ biết gật đầu và cười. Bởi, tôi hiểu, nếu mà anh không còn yêu tôi nữa thì anh sẽ lăng nhăng thôi. Và nếu anh lăng nhăng thì tôi cũng đâu có lý do gì níu kéo anh ở lại, có níu cũng vô dụng…

Cuộc sống của tôi hiện tại vô cùng hạnh phúc, vui vẻ. Chồng yêu chiều, quan tâm lo lắng cho tôi. Tôi chưa từng có lúc nào cảm thấy phật lòng với anh. Cuộc sống hiện tại phả nói là vui vẻ, viên mãn. Chồng đi làm, hàng tháng đưa tiền cho vợ rồi đi đâu, chồng cũng đưa vợ đi cùng. Anh chưa một lần ngại ngần hay từ chối vợ bất cứ thứ gì. Chỉ cần là tôi thích, anh lập tức cho tôi đi theo.

Nhiều khi tôi than vãn, nói người ta hay bảo, đàn ông lăng nhăng, gái gú bên ngoài, chồng tôi cười. Anh thắc mắc ‘tại sao đàn bà các em cứ đa nghi như vậy. Có những gia đình đang yên đang lành nhưng vì người vợ quá đa nghi, lúc nào cũng tra khảo chồng khiến chồng cảm thấy chán nản, mệt mỏi và bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn. Đàn ông đâu phải ai cũng lăng nhăng, cũng giống như đàn bà đâu phải ai cũng chung thủy. Như anh, anh xác định, vợ con là số 1 và anh không có ý định muốn qua lại với cô gái nào khác. Anh cần gì, ah cũng sẽ nói với vợ, để vợ đáp ứng, thay vì đi tìm sự khác lạ ở cô gái khác. Mình không chỉ có vợ, mình còn có con. Thế nên, em phải hiểu rằng, đàn bà ấy, phải tin chồng, nhất là như anh. Đàn ông tốt còn nhiều lắm, căn bản là đàn bà có tìm và có nhận ra họ tốt và nuôi dưỡng cái tốt ấy hay không’.

Nghe chồng nói, tôi gật gù đồng ý. Giả sử như tôi, tôi đang thực sự vui vẻ, hạnh phúc với chuyen tinh yeu bên chồng, có chồng, có con, có gia đình yên ấm. Chồng yêu thương, chiều chuộng, quan tâm nội ngoại. Tôi còn gì phải phàn nàn nữa. Vì hiện tại tôi đang rất mãn nguyện với cuộc hôn nhân này, bất cứ lúc nào tôi cũng cảm thấy tin tưởng chồng. Có gì để tôi phải hoài nghi, suy nghĩ vậy?

Thế nên, tôi cũng tin, đàn ông trên đời này không phải ai cũng thấy gái đẹp là sáng mắt, không phải ai cũng lăng nhăng, rượu chè, gái gú khi giàu có. Tôi tin, có người một lòng vì vợ vì con, vì gia đình, nhất là như chồng tôi đây. Và có lẽ, tôi may mắn hơn người khác vì có được anh dù có đôi lúc anh cũng làm tôi phiền lòng. Nhưng tôi luôn hiểu, đời này, không có ai hoàn hảo cả đâu…

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

Món quà chồng tặng nhầm bạn thân đêm tân hôn khiến tôi chết lặng đi



Vừa mới cưới và bắt đầu cau chuyen tinh yeu của đời mình chưa đầy 1 ngày tôi đã bàng hoàng phát hiện ra sự thật với món quà chồng tặng nhầm cho cô bạn thân đêm tân hôn.

Tôi là Kiều, 27 tuổi người yêu tôi là Huy. Chúng tôi đã yêu nhau đã được hơn 4 năm, từ ngày còn học đại học cho đến nay. Ra trường cả tôi và Huy đều may mắn sớm tìm cho mình một công việc ưng ý.

Tình yêu của chúng tôi rất bền chặt, Huy chăm sóc tôi cẩn thận và rất chu đáo, nhìn chung thì chuyen tinh yeu của chúng tôi rất đẹp. Huy có một cô bạn thân tên là Hà, 2 người chơi với nhau từ nhỏ. Tôi rất ngưỡng mộ tình bạn giữa hai người họ, bởi vì giữa họ không hề có tình cảm nam nữ. Mỗi khi tôi và Huy đi chơi đều có Hà đi cùng, ba chúng tôi chơi với nhau rất là vui vẻ, thoải mái.

1 tháng trước, tôi báo với Huy rằng mình đã có thai, cái lúc tôi báo tin vui đó, cả Huy và Hà đều hết sức ngạc nhiên, Huy ôm chầm lấy tôi, còn Hà thì nói lời chúc mừng tôi nhưng gương mặt lại hơi buồn. Tôi nghĩ có thể do Hà mệt nên cũng không quá bận tâm.

Đám cưới diễn ra ngay sau đó 1 tháng, Hà là người giúp tôi làm mọi việc, chuẩn bị mọi thứ cho tươm tất trong đám cưới của tôi và Huy như đám cưới của chính mình vậy. Trong lúc tất bật với đám cưới, thi thoảng tôi lại thấy Hà thừ người suy nghĩ, tôi hỏi thì Hà không nói, chỉ tìm cách đánh trống lảng.

Đám cưới diễn ra hạnh phúc, vui vẻ. Tôi không quên cảm ơn Hà vì chính cô đã cho vợ chồng chúng tôi có một ngày vui, ý nghĩa đến vậy mà không phải lo lắng gì nhiều. Trước khi Hà về nhà, tôi không ngờ Huy lại chu đáo đến nỗi tự mua quà tặng riêng cho Hà. Tôi đứng trước cửa khi hai người họ đang ở trong phòng tân hôn của vợ chồng tôi.
Ảnh minh họa

- Anh có quà tặng em này. – Nghe thấy thế tôi bước vào phòng xem Hà được tặng gì, tôi không ngờ chồng mình lại chu đáo đến vậy. Tôi nhanh chóng giục Hà mở quà ra xem.

- Cậu mở đi cho tớ xem với, xem ông chồng của tớ chuẩn bị được gì nào.

Nhưng rồi tôi chết điếng khi đó là một chiếc nhẫn kim cương rất đẹp, thậm chí nhẫn cưới của tôi còn chẳng đẹp đến thế. Chồng tôi vội vàng bảo, chết rồi anh tặng nhầm quà, quà này mới là của em. Chồng đưa ra 1 hộp nhỏ khác, trong đó là một sợi dây chuyền.

Tôi cười cầm lấy chiếc nhẫn từ tay Hà, vui vẻ quay sang cười với chồng: “Thế món quà này là của ai? Của vợ hả chồng?”. Chồng ấp úng ậm ừ, tôi không quá để ý mà cầm nó lên rồi đeo. Nhưng hình như sai sai thì phải, chồng biết cỡ tay tôi, tại sao chiếc nhẫn này lại chật hơn tay tôi, tôi không đeo vào được nên gỡ ra ngắm nghía. Trong chiếc nhẫn còn có hai chữ cái H và hình trái tim nhỏ giữa hai chữ đó. Tôi đưa ra trước mặt chồng hỏi.

- Đây là cái gì hả chồng, tên vợ bắt đầu bằng chữ K, sao ở đây lại hai chữ H, chưa kể cỡ này nhỏ hơn tay vợ. – Trong lúc hỏi tôi cầm tay Hà lên đeo chiếc nhẫn ấy vào, nó vừa in. tôi đau đớn hỏi tiếp.

- Vậy có nghĩa là sao? – Tôi đau đớn khóc không được, lúc này Huy và Hà cùng quỳ xuống trước mặt tôi nói lời xin lỗi.

Hóa ra họ đã có tình cảm với nhau từ lâu, nhưng cũng vì có tôi nên họ mới không thể làm gì khác được. Đúng cái lúc chuẩn bị nói với tôi thì tôi lại có thai, Huy bắt buộc phải cưới tôi, họ thừa nhận với tôi chuyện đau lòng đó.

Dù cưới tôi nhưng anh tặng Hà chiếc nhẫn này đồng nghĩa với việc nói cô ấy hãy đợi anh. Để đến khi tôi sinh con ra rồi hai người ấy đến với nhau sao? Thật trơ trẽn, ích kỉ, giả dối. Tôi thật sự không thể ngờ được rằng hai con người tôi tin tưởng nhất, yêu thương ấy lại có thể đâm sau tôi 1 nhát đau đớn đến vậy.

5 năm lấy lòng mẹ chồng nước mắt nàng dâu vô vọng



Vẫn biết khi đã bắt đầu chuyen tinh yeu với chồng thì nàng dâu mà có con riêng là khó chấp nhận với mẹ chồng nhưng chuyện mẹ chồng chị Mai đối xử với con gái chị như vậy có quá vô tình không?


Giờ đây một mình chăm con nơi bệnh viện, Mai thấy đau đớn, khủng hoảng vô cùng. Chị tự trách mình là người mẹ sinh con ra nhưng chỉ đem đến nỗi tủi khổ cho con gái.

Ngày chị lên xe hoa lần thứ hai, chị đã có chút lường trước sự tình khi cho con riêng của mình cùng về nhà chồng ở. Nhưng chị lại nghĩ chắc sẽ không đến nỗi, chị sẽ cố gắng sống thật tốt, ước mong rồi mọi chuyện sẽ ổn, sẽ trở nên tốt đẹp, nào ngờ…

Trước khi đến với cuộc sống hôn nhân cùng ông xã hiện tại, chị Mai đã từng kết hôn khi tuổi đời còn rất trẻ với một người đàn ông ngoại quốc - người Đài Loan. Cuộc sống hôn nhân không êm thấm, 5 năm sau, chị ly dị chồng rồi đưa con gái chị - bé Liên, trở về Việt Nam.

27 tuổi lại một lần nữa khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng chuyen tinh yeu cũng không còn, mất rất nhiều thời gian và công sức chị Mai mới có công việc ổn định là làm nhân viên văn phòng, phiên dịch cho một công ty liên doanh. Chị đã tự nhủ sẽ khép lòng mình lại, chỉ cần được sống cuộc sống bình yên bên con gái nhưng cuộc đời đâu cứ muốn là được.

Đưa con về ở với mẹ tại nhà anh trai, chị vấp phải sự không hài lòng của chị dâu. Mẹ chị vì tuổi già sống dựa vào con cả nên cả nể con dâu, biết mẹ con chị Mai phải chịu nhiều thiệt thòi nhưng bà cũng chỉ nín thinh. Lâu dần bà cũng thấy ái ngại, lại nghe lời con dâu nhiều lần khuyên chị Mai nên đi bước nữa.

Chị cũng mong muốn có được hạnh phúc như người ta lắm nhưng chỉ sợ con gái mình thiệt thòi tuy nhiên áp lực gia đình khiến chị mở lòng lại trong chuyện tình cảm. Vì cũng cảm nhận được tình cảm chân thành và cũng nhận thấy anh Bình rất thương con gái mình nên chị Mai quyết định đến với anh qua bao nhiêu sóng gió.
Ảnh minh họa

Ban đầu mẹ chồng chị phản đối quyết liệt cuộc hôn nhân nhưng rồi cũng phải chấp nhận. Chị Mai biết vậy nên luôn cố gắng “dĩ hòa vi quý” với mẹ chồng. Một lần với cuộc hôn nhân không suôn sẻ chị đã đủ thấm nên chị luôn tự nhủ phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại.

Dù hay bị mẹ chồng nói nặng nhẹ nhưng chị quyết không để tâm, vẫn luôn cố gắng vui vẻ. Điểu khiến chị đau lòng là bởi mẹ chồng chị không ưa cả con gái chị, khi thấy anh Bình chơi cùng bé, mẹ chồng hay chọc ngoáy bởi những lời bóng gió.

Đã bao lần, con bé mách mẹ là nó mong muốn bà cho nó cái gì thì bà lại thì thầm bên tai cháu: “ Cháu đừng bao giờ đòi hỏi thứ gì ở bà, muốn gì thì cháu tự bảo mẹ cháu mua cho, bà không biết”.

Tưởng như thời gian sẽ làm mọi chuyện nguôi ngoai khi chị sinh được cậu trai khỏe mạnh, kháu khỉnh, không khí gia đình ngày một cởi mở hơn. Và tưởng chừng mẹ chồng chị nhẹ nhàng hơn với chị thì cũng đối xử tốt hơn với con gái chị nhưng mọi chuyện vẫn không thể như những gì chị mong muốn.

Bà không hiểu rằng con gái chị càng ngày càng lớn và càng ngày càng biết nhận thức về cuộc sống. Bà cưng nựng đứa cháu trai và dùng những lời lẽ lạnh nhạt với con bé sẽ khiến cho nó luôn có cảm giác bị cô lập.

Chị Mai đã hết sức chịu đựng nhưng thấy quá đáng quá, chị quyết định nói với anh Bình, tuy nhiên mọi chuyện chỉ càng thêm rắc rối, mẹ chồng chị đã ghét nay còn ghét hơn. Một lần chị thấy sốc khi nghe được câu nói từ miệng của mẹ chồng: “Không phải khúc ruột của nhau thì tình cảm vẫn khác chứ. Con cái có khi lại làm cầu nối nối lại tình cảm cho bố mẹ cũng nên”. Và y như rằng, sau bữa đó, anh Bình có thái độ khác lạ hẳn.

Đỉnh điểm của những mâu thuẫn gia đình cứ âm ỉ là một hôm bà nội dẫn cậu cháu quý tử, cô cháu ngoại và cả bé Liên đi siêu thị. Trong khi bà vui vẻ lắng nghe những mong muốn của cháu nội, cháu ngoại mình thì đến bé Liên, bà bực bội nói: “ Muốn mua gì thì cháu tự về bảo mẹ cháu mua cho, suốt ngày bám theo các em rồi chực vòi vĩnh”.

Đứa bé tội nghiệp có biết gì hơn ngoài tủi thân. Khi về, ra đến ngoài đường không may gặp ngay mấy cậu thanh niên choai choai đi xe ẩu, bà chỉ lo kéo cháu ngoại và cháu nội “đích thực” của mình để mặc con bé Liên luống cuống tự tìm cách tránh để rồi không may bị sượt phải, ngã lăn ra đường ngất xỉu.

Chị Mai uất ức quá, 5 năm làm dâu, chị đã cố gắng nín nhịn, cố chiều lòng mẹ chồng hết mức để gìn giữ truyen tinh yeu của mình, vậy mà…

Giờ chị chỉ muốn ở một mình cùng con gái. Nhìn khuôn mặt ngây thơ của con bé, chị thấy tội lỗi vô cùng. Con bé còn nhỏ nhưng rất ngoan, cũng rất hiểu chuyện. Chị miên man trong trí nghĩ nhớ lại những câu chuyện, những lời tâm sự của bé, chị mới ngộ ra rằng con bé đã nhận thức được hết mọi chuyện rồi. Điều đó càng khiến chị đau đớn.

Chị đã tìm cho mình được tổ ấm mới nhưng còn con gái chị, chị sinh ra con nhưng lại cho con cuộc sống nhiều nỗi buồn và oan ức này. Chị không biết rồi mọi chuyện sẽ ra sao nữa, liệu mẹ chồng chị sau chuyện này liệu có thấy chút ân hận? có cái nhìn khác và đối xử tốt hơn với con gái chị không?

Vợ giả vờ bị vô sinh suốt 6 năm bị phát hiện vì 1 cuộc điện thoại



Tôi không hiểu vì sao Vân yêu tôi, trải qua chuyen tinh yeu cùng tôi, đồng ý lấy tôi nhưng lại từ chối sinh cho tôi một đứa con...

Lấy lí do đi công tác, tôi đã ra khỏi nhà 3 ngày. Đến nay tôi vẫn chưa bình tĩnh lại được sau khi vô tình nghe được cuộc điện thoại của Vân với người bạn thân. Từ đây, tôi biết được bí mật của vợ, một bí mật quá khủng khiếp.

Tôi không hiểu vì sao vợ tôi là một người phụ nữ bình thường, đã bắt đầu cau chuyen tinh yeu từ khi còn sớm và có đủ khả năng làm mẹ lại tự đeo cho mình vai diễn một người đàn bà bất hạnh, không thể có con? Câu chuyện như thể là một trò đùa nhưng trớ trêu là lại có thật.

Tôi kết hôn năm ba mươi hai tuổi. Sau khi lấy tôi, Vân nghỉ việc tại công ty. Cô mở một tiệm hoa nhỏ và dành phần lớn thời gian cho việc chăm sóc gia đình. Vân kém tôi ba tuổi. Mong sớm có cháu, má tôi ngày nào cũng giục con dâu sinh em bé. Vân cũng vui vẻ đồng ý và sốt sắng chuẩn bị phòng cho con, tỉ mẩn trang trí từng góc phòng, từng món đồ vật trong phòng.

Đó là quãng thời gian chúng tôi sống trong hạnh phúc và hi vọng. Vợ chồng tôi bàn về cách dạy con, cùng nhau đi mua quần áo cho con...Thế nhưng, hơn một năm liền, Vân không hề mang thai dù chỉ một lần.

Vân khóc nhiều. Cô sút cân nhanh, rất tiều tụy. Tôi đã đi khám và kết quả hoàn toàn bình thường. Thế nên nguyên nhân của việc mãi chúng tôi vẫn chưa có con chỉ có thể từ Vân mà ra. Nhưng không một ai trong gia đình đề cập đến điều đó. Chúng tôi hạn chế hết mức có thể để không phải nói về chuyện con cái và để Vân không cảm thấy buồn.
Biết vợ buồn nên tôi không đả động gì đến chuyện con cái (Ảnh minh họa)

Thay thế cho những ngày tháng vui vẻ và mơ mộng, cuộc sống của chúng tôi giờ chỉ mang một màu xám. Hai vợ chồng tôi rất ít nói chuyện. Những câu chuyện cười tôi cố kể trong giờ cơm trở thành vô duyên khi tiếng cười của cả hai vợ chồng đều gượng gạo.

Một ngày, Vân về nhà với rất nhiều giấy tờ kiểm tra sức khỏe. Tôi không đọc nhiều, chỉ biết kết quả thông báo cô bị vô sinh vì vấn đề gì đó ở buồng trứng và tử cung. Không bất ngờ về chuyện này vì thực lòng, tôi đã biết nguyên nhân là từ phía vợ mình nhưng khi nhận được lời khẳng định chắc chắn này, tôi vẫn bị hẫng hụt.

Dù rất buồn nhưng tôi vẫn cố động viên vợ. Vợ chồng tôi ngầm thống nhất sẽ không nói đến chuyện con cái nữa. Mọi người cũng tự hiểu chuyện nên không ai hỏi chúng tôi về việc sao mãi vẫn chưa sinh con. Vân vẫn chăm sóc cho tiệm hoa nhỏ của mình. Tôi dành nhiều thời gian cho vợ hơn. Chúng tôi đi du lịch, cùng đi học làm bánh kem với nhau vì Vân muốn thế…Có rất nhiều việc mà hai vợ chồng tôi nghĩ ra để làm cùng nhau. Nó gắn kết tình cảm vợ chồng rất tốt. Mọi chuyện có vẻ ổn nhưng má tôi thì rất khó để chấp nhận điều này. Bà thèm có cháu để bế bồng nên giục tôi ra ngoài xin con. Chính Vân cũng đồng ý với điều đó nhưng tôi không đồng ý.

Sau nhiều tranh cãi, cuối cùng chúng tôi quyết định nhận nuôi một bé gái hơn 1 tuổi. Vân rất thích đứa trẻ này, cô đặt tên con là An, mong cuộc đời bé nhẹ nhàng, êm đềm. Sự xuất hiện của An khiến mọi thứ trong gia đình tôi thay đổi. Con bé rất quấn chúng tôi. Nhà nhiều tiếng cười hơn, má tôi cũng vui, thương quý cháu như ruột thịt.

Khi mọi thứ đang rất suôn sẻ thì tôi vô tình nghe thấy Vân nói chuyện với người bạn thân. “Quên không uống thuốc một lần thôi mà dính bầu luôn. Chắc tuần tới đi bỏ”, Vân nói lạnh lùng.

Tôi giật mình khi nghe điều đó. Nghĩa là Vân chẳng hề bị bệnh, cô hoàn toàn có thể sinh cho tôi và cô một đứa con nhưng cô lại không làm điều đó. Có chuyện gì xảy ra với vợ tôi vậy? Tôi không thể nghĩ ra được nguyên nhân khiến cô làm chuyện này. Vợ tôi không ngoại tình, đó là điều chắc chắn. Tôi tin đứa trẻ vừa hoài thai kia là máu mủ của tôi. Nhưng tại sao Vân lại làm vậy? Tôi không biết phải mở lời nói với vợ điều này như thế nào. Vì đang rất rối trí nên tôi chỉ có thể kể lược qua câu chuyện của mình, có lẽ hơi lộn xộn nhưng rất mong mọi người hiểu và cho tôi lời khuyên. Tôi rất cảm ơn!

Bi kịch : cuộc điện thoại trong đêm tân hôn



Ngồi trong phòng tân hôn, Nga ngắm nhìn mình trong bộ váy ren mỏng manh, gợi cảm, cô mường tựa về một đêm tân hôn ngọt ngào trong bao ngày say đắm trong chuyen tinh yeu bên cạnh Huy. Vậy mà khi tiếng chuông điện thoại reo lên thì hiện thực.

Đến với Huy, Nga biết mình chỉ là người thay thế. Huy đã từng có một tình yêu và nồng nàn với Mai. Chỉ vì Mai theo đuổi ước mơ làm giàu, ra nước ngoài du học nên hai người mới chia tay từ đó. Yêu Huy, Nga chấp nhận tất cả, kể cả hơi thở, ánh mắt lẫn trái tim của anh chỉ thuộc một phần về cô. Nhưng vì tình yêu, Nga sẵn sàng làm mọi điều để Huy có thời gian hiểu tình cảm của cô hơn.

Nhiều lúc Nga tự hỏi bản thân tại sao lại đi yêu một người đàn ông mà hằng ngày, vẫn vào facebook để theo dõi và ngắm nhìn hình của người yêu cũ. Tại sao cô vẫn hết lòng dù những tin nhắn mà Mai gửi đến vẫn còn đầy trong máy Huy? Nga buồn nhưng lại muốn bản thân cố gắng nhẫn nhịn và hi vọng những điều tốt đẹp đến từ Huy.

Thế rồi vào một ngày đẹp trời, Huy ngỏ lời muốn tổ chức làm đám cưới với Nga sau khoảng thời gian bên nhau. Nga hạnh phúc, nước mắt trào dâng vì mãn nguyện biết bao nhiêu. Bao nhiêu thứ cần chuẩn bị trước lúc đám cưới đã đâu vào đấy thì Mai lại xuất hiện khiến Nga vô cùng lo lắng.

Mai giờ đây đã là thư ký xinh đẹp của một công ty bất động sản nước ngoài. Mai chủ động gọi điện và nhắn tin rủ Huy đi cà phê. Nhìn vẻ mặt lưỡng lự của Huy, Nga hiểu được tâm tính liền bảo anh nên đến cuộc hẹn.

Trở về nhà, Huy lại ôm Nga vào lòng mà thủ thỉ: “Anh cám ơn em đã hiểu cho anh. Em hãy tin ở anh vì anh và Mai giờ chỉ còn lại tình bạn không hơn không kém. Em mới là người phụ nữ anh cần lúc này”.

Những lời ngọt ngào ấy của Huy khiến Nga dần vơi đi chút buồn và lo lắng khi Mai xuất hiện trở lại.
Ảnh minh họa

Ngày thành hôn, Nga ngập tràn trong bao cảm xúc vì cuối cùng, người đàn ông đi bên cạnh cuộc đời cô cũng là Huy, sau bao ngày truyen tinh yeu của mình cũng được đền đáp. Nhìn Huy nhễ nhại mồ hôi khi phải đi sau, lom khom xách tà váy cô dâu. Thỉnh thoảng, anh lại dùng khăn để lau trán cho Nga vì sợ vết trang điểm bị lem… Nga thầm hứa sẽ luôn nâng niu tình yêu này đến tận mai sau. Cứ ngỡ tình yêu đã đến lúc đơm hoa kết trái, chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa là đến đêm tân hôn. Vậy mà biến bi kịch lại xảy đến với Nga.

Ngồi trong phòng tân hôn, Nga ngắm nhìn mình trong bộ váy ren mỏng manh, gợi cảm. Cô mường tựa về một đêm tân hôn ngọt ngào nhất bên cạnh Huy. Vậy mà chỉ khi tiếng chuông điện thoại reo lên, từ đầu dây bên kia, Nga hốt hoảng nghe thấy tiếng khóc thút thít của Mai thì Huy vội vàng bỏ đi ngay.

Đêm tân hôn, đêm ngọt ngào cứ ngỡ sẽ là một kỷ niệm đẹp của Nga lại là đêm định mệnh đau khổ nhất trong cuộc đời cô. Cố gắng gạt nước mắt để nhìn bộ dạng gấp gáp của Huy đang định đến chỗ người yêu cũ. Nga buông lời hờn trách: “Anh có biết hôm nay là lễ thành hôn của hai đứa mình không? Anh có biết là hiện tại, bọn mình đang chuẩn bị động phòng không? Vậy mà sao anh có thể bỏ ra ngoài để gặp người yêu cũ?”. Thấy Nga nức nở, Huy chỉ cầm tay và trấn an: “Anh chỉ đi một lát rồi về thôi. Anh sợ Mai sẽ gặp điều gì không hay. Em đợi anh nhé!”.

Ngồi lặng yên trong phòng, nước mắt Nga cứ lặng lẽ thi nhau rơi xuống vì tủi hờn. Bao năm qua, cô đã cố gắng rất nhiều để chiếm được tình cảm của Huy. Dù phải chịu đựng, nhẫn nhịn, giả câm giả điếc trước sự vô tâm của anh nhưng Nga đều chấp nhận. Vậy mà đến lúc quan trọng và thiêng liêng nhất trong cuộc đời, anh lại bỏ mặc cô mà chạy theo tiếng gọi người yêu cũ. Nga tự hỏi chẳng lẽ tình yêu mà mình dành cho Huy chưa đủ lớn để anh lấp đi khoảng trống và tổn thương mà Mai đã gây ra?

“Một lát” của Huy sao mà dài lê thê đến vậy. Đã qua 12h đêm rồi mà Huy vẫn chưa về nhà. Linh cảm mách của một người phụ nữ mách bảo Nga rằng hạnh phúc trong cau chuyen tinh yeu của mình cũng chỉ ngắn ngủi thế này thôi.

Nga vội vàng lau dòng nước mắt, cô gấp một vài bộ áo quần vào va ly và lặng lẽ ra khỏi nhà.

Đến lúc này thì Nga đã hiểu ra tất cả, bản thân mình sẽ không bao giờ có được tình yêu tự nguyện từ Huy và dù anh có trở lại thì hạnh phúc cũng sẽ không trọn vẹn giữa hai người nữa. Bi kịch diễn ra hôm nay thực ra là do cô tự chuốc lấy và cô sẽ tự gánh và chấp nhận nó.

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Cố gắng níu giữ chồng làm gì cho mệt cái thân!



Suy cho cùng, một người đàn ông đã có tính lăng nhăng, ngoại tình trong chuyen tinh yeu thì có giữ họ cũng lăng nhăng, có bồ. Mà có giữ cũng không giữ nổi.

Tôi băn khoăn với nhiều chị em cứ gặp là phải nói câu ‘dạo này vợ chồng em thé nào rồi, ăn mặc thế này à, trang điểm vào, chỉn chu vào không chồng nó chán đấy’. Rồi có người lại bảo ‘em không giữ chồng thì mất đấy, dạo này đàn bà con gái xinh nhiều lắm, người ta sành điệu, ăn chơi, xinh đẹp, chồng em lại là tuổi sung sức. Em mà không giữ thì mất như chơi’.

Tôi cười, thật ra tôi chẳng quan tâm cau chuyen tinh yeu đó. Với tôi, chuyện giữ chồng không phải là chuyện tôi muốn làm. Vì suy cho cùng, một người đàn ông đã có tính lăng nhăng, ngoại tình thì có giữ họ cũng lăng nhăng, có bồ. Mà có giữ cũng không giữ nổi. Bản thân tôi nghĩ, mình như thế là xinh, là được, là hài lòng với bản thân mình. Còn người khác nhìn mình thì muôn hình vạn trạng, biết đâu mà lần. Chị thấy tôi ăn mặc vậy là sành điệu, người khác lại cho là tôi xấu. Tôi cũng già rồi, cũng không còn trẻ trung như mấy em xinh đẹp, có gồng mình cũng không thể đua được về độ đẹp và ăn chơi. Chồng tôi lại đang tuổi sung sức. Nếu vậy thì, tôi chỉ có thể nói một câu ‘anh cứ đi nếu thích, không còn yêu nhau thì mình chia tay’.

Tôi không còn sức để chạy đua với các em xinh đẹp, mà có chạy cũng không được. Tuổi trẻ của tôi cũng một thời hoành tráng, xinh hơn đàn chị bây giờ chục lần. Và giờ thì buộc phải nhường lại vị trí đó cho các em. Còn đàn ông, nếu cứ thích chạy theo cái trẻ, cái đẹp mà bỏ quên vợ mình thì mình có muốn cấm cũng không thể cấm nổi.

Ảnh minh họa

Đã mấy năm tôi hi sinh vì chồng, một mực vì chồng con, hi sinh cả tuổi trẻ. Từ khi có con, tôi gác lại mọi cuộc vui với bạn bè để lao vào làm bà mẹ bỉm sữa. Giờ, tôi có chút thời gian để chăm sóc bản thân, làm đẹp nhưng cũng khó sánh được với các em xinh tươi bên ngoài.

Chồng tôi có giàu có, có đẹp trai phong độ thì cũng là nhờ sự hậu thuẫn của vợ. Người ta nói, đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ, tôi cho rằng điều đó đúng dù không phải tôi tự ca ngợi mình.

Tôi muốn sống cuộc đời về sau, sau khi đã quá vất vả vì chồng và sinh con cho anh, vui vẻ hơn, thoải mái hơn, được làm những gì tôi thích. Tất nhiên, không có cả việc phải gồng mình lên để giữ chồng, đoán ý chồng, hiểu tâm lý của chồng. Cũng không có chuyện ngày ngày cứ phải vắt đầu nghĩ xem, mình sẽ làm một món mà anh ấy thích, rồi để xem anh ấy có vừa miệng không. Cũng không thể cứ khổ sở tạo không khí lãng mạn, nghĩ cái mới cho tình yêu được thăng hoa. Việc đó, tôi cần chồng làm nhiều hơn bản thân tôi.

Tại sao phụ nữ cứ giữ tư tưởng, phải cố gắng thay đổi bản thân vì chồng thích thế, phải làm cho anh ấy thấy, mình đẹp vô cùng, xinh lung linh hoặc quyến rũ hơn những người đàn bà khác… Thật ra, nếu yêu chồng, người phụ nữ tự đẹp, còn yêu cầu của người đàn ông đến đâu, người phụ nữ ấy không thể nào biết được. Anh ta có thể ngầm so sánh vợ với đồng nghiệp, với các cô em xinh đẹpl chân dài ngoài kia, tôi không kiểm soát nổi…

Vậy nên, đừng nói với tôi rằng, tôi phải giữ chồng và làm mọi cách khiến anh ấy yêu. Nếu tình yêu không còn thì một ngày nào đó, anh ấy cũng rời bỏ mình. Mình có cố giữ cũng không được. Một khi đàn ông phải gái thì vợ con chẳng còn là gì trong mắt anh ta, anh ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được thứ mình muốn và tất nhiên không lường được hậu quả.

Tôi buồn vì chị em suốt ngày phải hi sinh vì chồng con rồi cả đời lại phải nghĩ cách giữ chồng, lo lắng chồng ra ngoài có bồ. Hỡi cánh mày râu, nếu các anh đã lấy chúng tôi về, hiểu lòng chúng tôi, yêu chúng tôi và cả biết ơn chúng tôi nữa, thì xin các anh hãy làm người chồng tốt, người chồng lương thiện, quan tâm chăm sóc vợ con. Đó là mong ước lớn nhất của chúng tôi, hơn cả tiền bạc giàu sang phú quý.

Các anh cũng phải nghĩ cách làm cho chúng tôi vui, khiến chúng tôi bất ngờ và cảm thấy hôn nhân không phải là nấm mồ chôn tình yêu như người ta vẫn nghĩ. Hãy cho chúng tôi thấy được, từng ngày, các anh cũng đang nỗ lực giữ vợ, vì sợ vợ một ngày nào đó có người đàn ông khác. Đừng tự cho mình được phép lăng nhăng rồi khiến chúng tôi đau lòng. Đàn bà chúng tôi, yêu thì yêu hết cỡ nhưng đã mệt mỏi thì cũng chẳng khó để buông bỏ đâu nha!

Dẫn gái về cho chồng, tôi chịu nỗi ân hận tột cùng



Gặp lại K., thấy chị tiều tụy, mái tóc xơ xác chứ không bóng mượt đầy quyến rũ như 3 năm về trước khi bắt đầu cau chuyen tinh yeu với chồng của K, tôi vô cùng bất ngờ.
Tôi quen chị khi cùng tham gia vào Hội những người hiếm muộn trên một trang mạng xã hội. Khi ấy, với nhiệm vụ tìm hiểu thông tin, tôi đã kết bạn và trò chuyện với chị. K, là con gái Hà thành, gia đình không quá giàu nhưng chị có vẻ đẹp khiến người khác phải choáng ngợp.

Năm 24 tuổi chị lọt vào mắt xanh của một chàng thiếu gia. Ngày cưới chị, họ hàng nhà gái ai cũng trầm trồ vì độ giàu có, chịu chi của nhà trai còn họ nhà trai thì hết lời xuýt xoa vì cô dâu quá đẹp.

Thế nhưng hồng nhan bạc mệnh, chị lấy chồng đã rất lâu mà vẫn chưa thể có bầu. Đi khám, các bác sĩ không tìm ra nguyên nhân nhưng chị vẫn bị gia đình chồng hắt hủi đến tàn nhẫn. Ai cũng tìm cách để “đá” chị ra khỏi nhà. Chị đau khổ và tủi hờn nhưng vì yêu, mặc cho người ta đối xử bạc ác với chị, chị vẫn cứ cố gắng bám víu lấy chồng.

May mắn chồng chị đối xử với chị không tệ và truyen tinh yeu của họ cũng không gặp mấy trắc trở. Anh vẫn kiên trì cùng chị chữa trị. Cả 2 vợ chồng đã cùng nhau đi khắp trong Nam ngoài Bắc, đi khắp nước ngoài nước trong nhưng kết quả vẫn không như mong đợi.

Đến năm thứ 8 của cuộc hôn nhân, chị nghe theo lời bông đùa của vài người bạn chồng, thuyết phục cho anh đi “đổi gió”.

Chị bảo, lúc ấy nhìn vào gương mặt của anh, thấy anh thèm muốn 1 đứa con tới mức muốn đánh đổi mọi thứ, chị nghĩ sẽ làm tất cả để anh có được 1 đứa con mang dòng máu của mình.

Thế nhưng lúc này pháp luật chưa cho phép mang thai hộ vì thế trong bước đường cùng, chị chỉ nghĩ đến phương án chung chồng. Chị nghiến răng tìm kiếm một người đàn bà khác cho chồng.

Chị lang thang trên các diễn đàn, gặp gỡ những người bạn hiếm muộn mà chị đã kết thân trong quá trình đi chữa trị, chị được mọi người rỉ tai 1 phương án mà chị chưa hề nghĩ tới đó là, thuê tử cung (lấy noãn của người vợ và tinh trùng của người chồng để làm thụ tinh trong ống nghiệm. Khi noãn và tinh trùng gặp nhau tạo thành phôi sẽ chuyển phôi vào dạ con của người phụ nữ khác. Khi đó, tử cung của người mang thai sẽ giống như vườn ươm cho em bé –PV).
Ảnh minh họa

Sau đó, thông qua những người bạn, chị biết đến người phụ nữ tên T. T là người Hòa Bình, đã có chồng và có con ở quê. Nghe tâm sự của chị, T nói không có nhu cầu chung chồng với chị mà chỉ cần 90 triệu để trang trải nợ nần.

Nghe thế, chị yên tâm thuê hẳn 1 căn hộ chung cư cho T. Cũng chính tay chị chăm sóc bồi bổ cho T suốt mấy tuần trời để người này có sức khỏe tốt cho quá trình cấy phôi. Nhưng kết quả cấy phôi không thành công, đến lần thứ 3, chị đành nhắm mắt để chồng quan hệ trực tiếp với người phụ nữ đó. May mắn sao, sau lần thụ tinh trực tiếp đó, T đậu thai.

Thấy T có thai, chị vui mừng như chính mình đang có tin vui. Chị chăm T như chăm người thân của chị. Chị còn gửi tiền nong để T có thêm tiền gửi về nuôi chồng nuôi con ở quê.

Hơn 5 tháng sau, không biết có phải vì quen được sống trong sung sướng giàu sang nên lòng tham nổi lên hay không, T thay đổi đến 180 độ. T làm mình làm mẩy, rồi nũng nịu với chồng chị. Vì thế, chị và T đã có những mâu thuẫn xảy ra.

Mẹ chồng chị, phần vì xót cháu, sợ T khóc lóc nghĩ ngợi sẽ ảnh hưởng đến thai nhi, phần vì không ưa chị từ trước nên ra sức bênh vực T. Từ đó, chị như bị đẩy ra khỏi mối quan hệ với chồng và gia đình chồng.

Chị buồn khổ và khóc đến cạn nước mắt, tại sao chuyen tinh yeu của họ lại thê thảm đến mức này. Thế nhưng chị vẫn cố gắng vì chị hy vọng, khi đứa trẻ ra đời, hợp đồng kết thúc mọi thứ sẽ đâu vào đó chị sẽ cùng chồng nuôi con.

Ai ngờ, cuộc đời không như người ta sắp xếp. Từ yêu đứa con, anh dần dần có tình cảm với người đàn bà có chung dòng máu với con mình. Thế là chỗ bấu víu cuối cùng của chị đã không còn. Anh đã quyết định nói lời chia tay với chị khi đứa trẻ ra đời chưa được bao lâu.

Gặp lại tôi, nghĩ tôi cũng đang tìm người mang thai hộ, chị khuyên tôi phải thật sự cẩn thận. Sau đó, chị mách cho tôi một thông tin khá quan trọng đó là hiện tại ở Hà Nội đang có khá nhiều những “ông trùm” bà trùm”. Họ sở hữu trong tay một số lượng không nhỏ những phụ nữ sẵn sàng đẻ thuê, chỉ cần thông qua những ông trùm này, các bà vợ sẽ không lo bị mất chồng như chị nữa…

Đàn ông vô tâm và lười biếng nên đàn bà mới lắm lời?



Thật nực cười khi cánh đàn ông lại nhảy vào chê bai các bà vợ của mình là người “lắm mồm”, sao các ông không tự hỏi, vì chuyen tinh yeu với ai vì cái gì mà cánh phụ nữ chúng tôi lại phải ‘lắm mồm” như thế!

Vợ chồng, chung quy lại cũng là mối quan hệ hợp tác, anh làm tròn bổn phận của một người chồng thì vợ anh cũng sẽ làm tròn bổn phận của một người vợ, chứ anh có phải là người sinh ra vợ, hay là người nuôi dưỡng vợ đâu mà anh bắt vợ phải phục vụ, phải chăm sóc và yêu chiều anh trong khi anh thì vô tâm và lười thối xác.

Các anh chê phụ nữ thời nay lắm mồm, suốt ngày chỉ biết đòi hỏi chứ chẳng ngoan hiền và nhẫn nhịn như phụ nữ thời xưa - cái thời mà người phụ nữ bị truyền thống và định kiến xã hội bủa vây, đè nặng.

Còn thời nay, anh đi làm, vợ cũng đi làm. Anh kiếm được tiền, thì vợ anh cũng kiếm được tiền, thậm chí còn kiếm được nhiều hơn anh vì vậy cau chuyen tinh yeu của hai người đều là bình đẳng
Ảnh minh họa

Thế thì tại sao lại có chuyện, tan giờ làm, anh bốc điện thoại để í ới bạn bè ngồi nhậu nhẹt tán ngẫu cho đến khi say lả lướt, chân nam đá chân chiêu mới chịu ra về. Còn vợ anh thì chưa hết giờ làm đã phải nghĩ nát óc xem hôm nay phải nấu cho cả nhà ăn món gì, đi lối nào cho đỡ tắc đường để đón con cho kịp... Rồi khi về đến nhà thì phải vội vội vàng vàng cắm đầu vào cơm cơm nước nước, quần quần áo áo, dọn nhà dọn cửa, rồi chăm con chăm cái. Trong khi đó, các ông chồng vẫn đang mải mê “chém gió” ở đâu đâu. Hoặc không thì cứ nằm khểnh râu xem tivi rồi chờ cơm bưng lên tận miệng?

Rồi thì chuyện đối nhân xử thế trong gia đình, dòng họ hay ngoài xã hội cũng vậy, các ông cứ mặc kệ cho các bà vợ phải lo...

Vậy các ông nghĩ, phụ nữ là người có ba đầu sáu tay à?. Bắt phụ nữ làm hết những việc như thế mà vẫn cứ phải nhẹ nhàng với các ông, các ông gọi là phải dạ, bảo là phải vâng. Các ông bắt im là phải im, cho nói mới được nói, thì hóa ra phụ nữ là cái con robot à? Hay các ông nghĩ, chúng tôi là người ở hành tinh đặc biệt đến nên mới có sức chịu đựng khủng khiếp đến như vậy?

Còn các ông muốn phụ nữ nói ít phải không? Đơn giản lắm. Trước khi làm gì, các ông cứ nghĩ đến gia đình, vợ con của các ông đi, và làm tròn vai trò, bổn phận của mình đi, đừng để cho vợ con các ông phải khổ sở đi. Thế thì có cậy răng, phụ nữ họ cũng không phụ các ông, và cằn nhằn hay “lắm mồm” nữa đâu.

Vì thực chất họ cũng đâu có muốn nói nhiều, đâu muốn lúc nào cũng phải cằn nhằn cho mệt đầu mệt óc mà lại tốn calo. Còn việc họ nói nhiều, thì chắc chắn là do các ông chưa làm tròn bổn phận của mình nên vì ức chế quá các chị em mới phải nói ra cho xả stress, chứ không thì sớm muộn gì các ông chả phải đưa vợ vào viện tâm thần!