Nếu như ai từng biết về câu chuyện quá khứ của em, về một đứa con gái từng bị Mẹ của người yêu ghét cay ghét đắng, từng yêu một cách mù quáng để rồi bị cả gia đình họ đay nghiến và rẻ rúng, có lẽ sẽ hiểu được hết cảm giác đau đớn cùng cực... Chia tay mối tình ấy trong nước mắt và tổn thương, em thu mình lại, em lo sợ và bị một nỗi ảnh kinh hoàng ngự trị trong tâm trí. Cho đến khi gặp anh...
Đưa em về nhà trong một ngày trời mưa đẹp lắm, tim em đập thình thịch như muốn rơi khỏi lồng ngực vậy, em nói rằng em sợ, sợ sẽ lại bị người đời chê bai, sợ gia đình anh không hài lòng, sợ một lần nữa tâm hồn lại chết đi. Nhưng anh động viên, anh nói rằng không sao, nói em phải tin anh, tin sự lựa chọn của anh và gia đình anh luôn tin tưởng ở sự lựa chọn đó...
Mặt đỏ ửng và dường như em bị "sốc" khi gia đình anh sang nhà rất đông, ai cũng niềm nở tiếp đón em, nhất là Mẹ, Mẹ nhẹ nhàng với em vì sợ em ngại, Mẹ hỏi han và ân cần như thể chỉ cần một phút lơ là thôi là có thể làm em buồn lòng và lạc lõng... Nhưng quả thực em ngại đến mức uống cả chén nước mà nuốt không trôi. Nghĩ lại buồn cười quá anh nhỉ? Mỗi khi nhắc lại chuyện đó, trong ánh mắt anh vẫn còn chứa một niềm vui lấp lánh kỳ lạ nào đó mà em vẫn không thể giải thích nổi.

Em nhớ lắm bữa ăn trưa hôm đó, cả nhà ăn lẩu gà, Mẹ ngồi cạnh em và gắp đồ ăn cho em, gắp những miếng ngon nhất trong đó có một miếng gan, vì quá nhiều thức ăn trong bát nên em bỏ lại miếng gan đó và nhấm nháp những món ăn khác... Thế rồi đến cuối bữa, mẹ quay sang hỏi "Cháu không thích ăn miếng gan phải không? Vậy ăn thịt nhé, ăn no không được ngại nhé! Rồi Mẹ gắp miếng gan vào bát của Mẹ... Anh biết không, giây phút ấy, nếu như chỉ có một mình em, em có thể bật khóc ngay lập tức, chưa bao giờ em nghĩ sẽ được Mẹ trân trọng và yêu quý đến như thế...
Em nhớ đến những ngày tháng đau khổ cùng cực trước đây, những lúc bị đe dọa và xúc phạm, những lúc bị ghét bỏ mà không hiểu tại sao họ ghét bỏ mình, thì giờ đây những bù đắp quý giá mà Gia đình anh trao cho em, em không biết phải diễn tả bằng từ nào cho xứng đáng với niềm hạnh phúc đó nữa...
Anh từng nói với em rằng: "Mẹ của anh, rồi sẽ là Mẹ của chúng ta..." Em vẫn luôn nhớ, luôn thầm cảm ơn Mẹ vì đã trao cho em nhiều hơn những thứ em có thể nghĩ được... Cả sau này khi đến nhà anh, Mẹ vẫn luôn ân cần như thế, chỉ ngần ấy thôi anh ạ, thì những sóng gió ngày sau có lẽ cũng đủ cho em biết mình phải thực hiếu thảo, hứa với anh, được không anh?
Cảm ơn Mẹ đã sinh ra Anh... để dành cho em...
Ai từng bị tổn thương, đừng buồn nhé, rồi chúng ta sẽ được bù đắp thôi... Hãy tin như vậy nhé!
Theo: truyen tinh yeu













