Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

Hãy yêu thương bản thân bằng cách suy nghĩ khác đi

Có thể nào quay lại thời gian đó được cơ chứ!!

Con người ta khi càng trưởng thành lại càng chờ đón những điều sắp tới một con mắt bình thản hơn.

Năm nay, tôi 21, 22 tuổi. Tôi bắt đầu học cách xã giao với nhiều kiểu người, biết cách chọn lọc trong các mối quan hệ, không còn ồn ào vội vã như hồi 17, 18. Tôi bắt đầu tự lập, tự kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình.

Tôi năm 21, 22 tuổi. Bắt đầu học cách suy nghĩ khác đi, và yêu thương bản thân nhiều hơn. Những cuộc vui không còn nằm trong danh sách hàng đầu nữa. Mà thay vào đó là cố gắng tìm cho mình một vị trí trong xã hội. Tôi không còn quan trọng chuyện yêu đương. Mà thay vào đó là những ngày lao đầu và kiếm tiền, kiếm việc.


Tôi năm 21, 22 tuổi bắt đầu rơi vào khoảng thời gian thất học, thất nghiệp. Khác với 17, 18 lúc đó còn có nhiều con đường để chọn lựa. Học đại học hay đí làm hay đi học nghề. Nhưng năm 21, 22 tôi lại chỉ có một con đường là cố gắng có việc làm để cái bằng Đại Học của mình có chút giá trị.

Tôi năm 21, 22 tuổi không còn đăng những hình ảnh yêu đương lên facebook rầm rộ, mà biết cách giấu nhẹm đi. Không còn thích đi khoe mẽ người yêu như trước. Tôi năm 17, 18 chỉ cần thích ai là những người xung quanh tôi ai cũng biết. Riêng hiện tại, chỉ còn vài người bạn bè thân thiết. Tôi thấy mình khác so với những năm trước đó. Đây có được gọi là trưởng thành hay không?

Tôi năm 21, 22 tuổi gặp người thân, bạn bè không còn chuyện hỏi học trường nào, hay thi trường gì nữa. Mà thay vào đó là tính ra trường như thế nào? Có người yêu chưa? Bao giờ lấy chồng? Có người còn hỏi là làm việc ở đâu rồi?

Tôi năm 21, 22 tuổi không còn than vãn về những lần bị mẹ mắng mà thay vào đó là những cảm xúc rời xa mẹ mệt mỏi như thế nào, Cuộc sống bây giờ nhiều cám dỗ, đầy tổn thương ra sao?

Tôi năm 21, 22 tuổi. Không còn tiêu hoang nhiều nữa. Mà biết chi ly tính toán, cố sống sót đến cuối tháng. Biết suy nghĩ đến đồng tiền kiếm ra khó đến mức nào. Biết tích góp đồng tiền mình làm ra, dự tính cho tương lai sau này luôn rồi.

Tôi năm 21, 22 tuổi không còn cần người yêu đẹp trai, để ra oai trước mặt bạn bè, mà chỉ cần một người yêu mình thật lòng, bên cạnh mình vô điều kiện. Cần một người dù anh ấy bận cũng dành thời gian để nhắn tin với mình. Hiện tại, cũng chỉ cần hành động thay cho lời nói. Tôi năm 17, 18 chỉ nghĩ đến làm sao có người yêu lý tưởng. Nhưng tôi năm 21, 22 lại chỉ nghĩ tìm một công việc lý tưởng và kiếm được nhiều tiền để dành cho chính bản thân mình.

Năm 21, 22 tuổi không phải chuyện gì cũng làm mình rơi nước mắt. Không phải việc nào cũng khiến mình tổn thương, vấp ngã, không còn vì chút thất bại mà gục ngã. Tôi hiện tại, biết cách nhẫn nhịn, biết cách lời nào nên nói, lời nào không. Năm 21, 22 tuổi khi ngồi nghĩ lại chuyện lại thấy sao mình trẻ con, non dại như thế. Nhưng chúng ta lại không quay lại được, không thể nào quay lại được thời gian đã từng ngây thơ ấy nữa.

Trong cuộc sống, người khác chỉ để ý việc bạn đi bao lâu hay bao xa? Nhưng lại không có ai quan tâm việc bạn đã mệt như thế nào? Lúc đó bạn chỉ cần có một người từ từ đi bên bạn, rồi ân cần hỏi bạn:" Em đi lâu thế, xa thế có mệt không?". Đôi khi bình dị, an ổn là như vậy. Nhưng lại không có người nào như thế bên cạnh. Chỉ biết sống một mình riết rồi cũng quen. Cô đơn cũng không còn kêu la thảm thiết như hồi đó. Luôn cần người ở bên, chia sẻ, gánh vác một phần trong cuộc sống.

Nhưng tôi tin một nửa của mình đang ở phía trước, chờ tôi phía trước. Vậy nên tôi vẫn sẽ đi về phía trước. Để khi về sau nhìn lại, tôi tự nói với chính mình rằng mình đã làm rất tốt, rất giỏi! Chỉ cần thế là đủ rồi!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét