Mình chia tay đi anh... vì đã gần tháng nay ta đâu còn liên lạc. Những dòng tin nhắn chưa có hồi kết đã dần trở nên cũ kĩ. Em không muốn ngày nào cũng phải gồng mình lên mà cười nói, mà tự nhủ với lòng rằng ta vẫn đang là của nhau. Ừ thì ta đã nói lời chia tay nào đâu chứ. Vẫn là người yêu của nhau đấy thôi. Nhưng sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Tình yêu của em vẫn tròn đầy, nỗi nhớ của em vẫn da diết. Vậy còn anh? Bây giờ anh có đang nhớ tới em không? Ngày nào em cũng tự hỏi mình rằng quyết định xa anh một thời gian là đúng hay sai? Để anh phải chờ đợi em nửa năm dòng là dài hay ngắn? Là do em quá ích kỉ, không nghĩ đến cảm xúc của anh hay tại sự chờ đợi ấy anh thấy là vô vọng? Bao nhiêu câu hỏi em tự đặt ra cho mình mà chẳng thể nào tự trả lời cho nổi...

Anh và em, hai con người, hai quê hương, anh bắt đầu ổn định với công việc mới, e thì đang loay hoay vì mới ra trường, ví như có đến với nhau được thì có lẽ cuộc sống sau này cũng chẳng thể an nhiên. Anh hiểu, em cũng hiểu. Vì vậy mà anh im lặng, em cũng lặng im! Thà rằng chúng ta cứ yêu nhau như thời còn ngây dại, yêu thì cứ yêu thôi, mặc kệ cuộc đời mà chẳng suy tính cho tương lai thì có phải tình yêu ta cứ thế mà tiếp diễn?
Nhưng cả hai lại đều không làm được vì em biết anh là người con có trách nhiệm với gia đình, là người anh cả có trách nhiệm với đứa em, là người đàn ông có trách nhiệm với chính cuộc đời mình. Đôi khi, em muốn nói với anh nhiều điều lắm, rằng em cũng có thể cố gắng để cùng anh vun đắp cho tương lai, e có thể chịu đựng được khó khăn, vất vả, chỉ cần anh vẫn đứng đó chờ em. Em sẽ làm được! Mọi thứ. Nhưng em sợ những câu nói ấy chỉ là lời sáo rỗng, nông nổi đối với anh nên em lại đành lặng câm mà giữ lại cho riêng mình.
Mình chia tay đi anh...để em biết rằng em cũng đã từng được yêu thương nhiều đến thế. Những kỉ niệm xưa cũ em sẽ cất kĩ cho riêng trái tim mình. Brothers coffee sẽ chẳng bao giờ gặp lại chàng trai ấy. Những con phố thân quen giờ chỉ còn bóng đèn đường hiu hắt. Mùa hoa sữa tới có lẽ chỉ còn mình em tận hưởng. Sẽ không còn cô gái ngày nào suốt ngày léo nhéo, nói cười đủ thứ chuyện trên trời dưới biển cùng anh. Không còn những lần đón đưa dưới cơn mưa, dưới cái tiết trời lạnh như cắt da cắt thịt. Em cũng không còn phải cố gắng tăng cân để được anh rước về, không còn phải sợ một ngày nào đó làm quản gia cả đời cho anh. Và em cũng sẽ thừa nhận, ừ thì bây giờ em chính thức trở thành " cái đồ không ai yêu".
Em từ bỏ. Em thua rồi. Mình chia tay đi anh!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét