Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Tại sao không buồn mà nước mắt vẫn rơi

Em sợ lắm anh à!!

Em ở quá lâu trong đêm an yên tĩnh lặng, để rồi thấy trống vắng đến nhói lòng. Chẳng biết bao lâu, cứ lặng lẽ một mình như thế... Kể cả khi đi dạo hóng gió trời, mua một chiếc kem mát lạnh cho bớt oi, hay một mình đi cắt tóc để chẳng thể khoe với ai,... em vẫn gắng mỉm cười như cô đơn vốn chẳng hề tồn tại. Rồi em khóc, khóc vì cô đơn, vì nhiều lúc ngồi buồn một mình chẳng ai ở bên cho em một bờ vai ấm áp, khi đi dạo chẳng ai nắm thật chặt tay em như sợ đánh rơi mất điều trân quý nhất; em cũng muốn những buổi xem phim đều được mua hai vé, ngồi hai người, chẳng lo ganh tị với những đôi ngồi bên,...

Để em chẳng phải một mình gánh lên đôi vai yếu ớt từng thứ, từng thứ của cuộc đời.

Cô đơn quen rồi, lắm khi chẳng buồn mà nước mắt vẫn rơi! Khóc bỗng trở thành liều an thần của em, khi vắng anh!

Thi thoảng lặng người ngắm mưa rơi, nước mắt cũng như vậy mà chảy xuống, tự bao giờ ướt hết bờ vai anh.

Anh hỏi sao khóc, em trả lời vì mưa nên khóc thôi. Con gái như em hay có những nỗi niềm vô cớ đến, nhìn mưa mà thấy tội. Em tham lam dựa vào anh hít hà hơi ấm, thấy hạnh phúc bao nhiêu khi có anh, lại thấy chạnh lòng bấy nhiêu nhìn mưa xuống. Trời buồn nhiều thế nào, mà từng giọt mưa cũng nặngtrĩu như vậy, rơi xuống rồi lại chợt tan đi, để bao nỗi niềm không nói ra được.Thấy mưa mà lòng chợt lạnh buốt, anh à! Vậy nên chẳng buồn đâu, mà em vẫn khóc.

Em sợ, nếu khi không có anh, trời có thương em mà khóc như vậy?


Rồi có khi em cố làm mình đau để khóc, vì sợ cứ vui mãi em sẽ chẳng còn nhớ anh.

Vốn khi mất đi thứ gì quý giá, người ta đều buồn thật nhiều. Nhưng buồn được bao nhiêu? Em vẫn bị vô vàn những tháng ngày không anh quấn lấy, dỗ dành em, kéo em ra khỏi ký ức về anh. Rồi khi em nhận ra rằng từ bao giờ mình lại sống vui vẻ như thế này? Bố mẹ mừng cho em, bạn bè mừng cho em, nhưng em lại sợ lắm anh à...

Em sợ không còn buồn mỗi khi nhớ về anh nữa, sợ anh sẽ dần dần phai nhạt cho đến khi chỉ còn là ký ức mịt mờ trong em. Nên chẳng buồn, em vẫn cố làm mình đau, để nước mắt rơi như một sự níu kéo có chấp và khổ sở. Người ta sợ em cứ sống với trái tim đầy sẹo, còn em lại sợ phải làm quen với một trái tim mới đẹp đẽ hơn.

Em sợ mình vui, nên chẳng buồn cũng khóc...



Nguồn: doc truyen tinh yeu




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét