Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Cố gắng níu giữ chồng làm gì cho mệt cái thân!



Suy cho cùng, một người đàn ông đã có tính lăng nhăng, ngoại tình trong chuyen tinh yeu thì có giữ họ cũng lăng nhăng, có bồ. Mà có giữ cũng không giữ nổi.

Tôi băn khoăn với nhiều chị em cứ gặp là phải nói câu ‘dạo này vợ chồng em thé nào rồi, ăn mặc thế này à, trang điểm vào, chỉn chu vào không chồng nó chán đấy’. Rồi có người lại bảo ‘em không giữ chồng thì mất đấy, dạo này đàn bà con gái xinh nhiều lắm, người ta sành điệu, ăn chơi, xinh đẹp, chồng em lại là tuổi sung sức. Em mà không giữ thì mất như chơi’.

Tôi cười, thật ra tôi chẳng quan tâm cau chuyen tinh yeu đó. Với tôi, chuyện giữ chồng không phải là chuyện tôi muốn làm. Vì suy cho cùng, một người đàn ông đã có tính lăng nhăng, ngoại tình thì có giữ họ cũng lăng nhăng, có bồ. Mà có giữ cũng không giữ nổi. Bản thân tôi nghĩ, mình như thế là xinh, là được, là hài lòng với bản thân mình. Còn người khác nhìn mình thì muôn hình vạn trạng, biết đâu mà lần. Chị thấy tôi ăn mặc vậy là sành điệu, người khác lại cho là tôi xấu. Tôi cũng già rồi, cũng không còn trẻ trung như mấy em xinh đẹp, có gồng mình cũng không thể đua được về độ đẹp và ăn chơi. Chồng tôi lại đang tuổi sung sức. Nếu vậy thì, tôi chỉ có thể nói một câu ‘anh cứ đi nếu thích, không còn yêu nhau thì mình chia tay’.

Tôi không còn sức để chạy đua với các em xinh đẹp, mà có chạy cũng không được. Tuổi trẻ của tôi cũng một thời hoành tráng, xinh hơn đàn chị bây giờ chục lần. Và giờ thì buộc phải nhường lại vị trí đó cho các em. Còn đàn ông, nếu cứ thích chạy theo cái trẻ, cái đẹp mà bỏ quên vợ mình thì mình có muốn cấm cũng không thể cấm nổi.

Ảnh minh họa

Đã mấy năm tôi hi sinh vì chồng, một mực vì chồng con, hi sinh cả tuổi trẻ. Từ khi có con, tôi gác lại mọi cuộc vui với bạn bè để lao vào làm bà mẹ bỉm sữa. Giờ, tôi có chút thời gian để chăm sóc bản thân, làm đẹp nhưng cũng khó sánh được với các em xinh tươi bên ngoài.

Chồng tôi có giàu có, có đẹp trai phong độ thì cũng là nhờ sự hậu thuẫn của vợ. Người ta nói, đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ, tôi cho rằng điều đó đúng dù không phải tôi tự ca ngợi mình.

Tôi muốn sống cuộc đời về sau, sau khi đã quá vất vả vì chồng và sinh con cho anh, vui vẻ hơn, thoải mái hơn, được làm những gì tôi thích. Tất nhiên, không có cả việc phải gồng mình lên để giữ chồng, đoán ý chồng, hiểu tâm lý của chồng. Cũng không có chuyện ngày ngày cứ phải vắt đầu nghĩ xem, mình sẽ làm một món mà anh ấy thích, rồi để xem anh ấy có vừa miệng không. Cũng không thể cứ khổ sở tạo không khí lãng mạn, nghĩ cái mới cho tình yêu được thăng hoa. Việc đó, tôi cần chồng làm nhiều hơn bản thân tôi.

Tại sao phụ nữ cứ giữ tư tưởng, phải cố gắng thay đổi bản thân vì chồng thích thế, phải làm cho anh ấy thấy, mình đẹp vô cùng, xinh lung linh hoặc quyến rũ hơn những người đàn bà khác… Thật ra, nếu yêu chồng, người phụ nữ tự đẹp, còn yêu cầu của người đàn ông đến đâu, người phụ nữ ấy không thể nào biết được. Anh ta có thể ngầm so sánh vợ với đồng nghiệp, với các cô em xinh đẹpl chân dài ngoài kia, tôi không kiểm soát nổi…

Vậy nên, đừng nói với tôi rằng, tôi phải giữ chồng và làm mọi cách khiến anh ấy yêu. Nếu tình yêu không còn thì một ngày nào đó, anh ấy cũng rời bỏ mình. Mình có cố giữ cũng không được. Một khi đàn ông phải gái thì vợ con chẳng còn là gì trong mắt anh ta, anh ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được thứ mình muốn và tất nhiên không lường được hậu quả.

Tôi buồn vì chị em suốt ngày phải hi sinh vì chồng con rồi cả đời lại phải nghĩ cách giữ chồng, lo lắng chồng ra ngoài có bồ. Hỡi cánh mày râu, nếu các anh đã lấy chúng tôi về, hiểu lòng chúng tôi, yêu chúng tôi và cả biết ơn chúng tôi nữa, thì xin các anh hãy làm người chồng tốt, người chồng lương thiện, quan tâm chăm sóc vợ con. Đó là mong ước lớn nhất của chúng tôi, hơn cả tiền bạc giàu sang phú quý.

Các anh cũng phải nghĩ cách làm cho chúng tôi vui, khiến chúng tôi bất ngờ và cảm thấy hôn nhân không phải là nấm mồ chôn tình yêu như người ta vẫn nghĩ. Hãy cho chúng tôi thấy được, từng ngày, các anh cũng đang nỗ lực giữ vợ, vì sợ vợ một ngày nào đó có người đàn ông khác. Đừng tự cho mình được phép lăng nhăng rồi khiến chúng tôi đau lòng. Đàn bà chúng tôi, yêu thì yêu hết cỡ nhưng đã mệt mỏi thì cũng chẳng khó để buông bỏ đâu nha!

Dẫn gái về cho chồng, tôi chịu nỗi ân hận tột cùng



Gặp lại K., thấy chị tiều tụy, mái tóc xơ xác chứ không bóng mượt đầy quyến rũ như 3 năm về trước khi bắt đầu cau chuyen tinh yeu với chồng của K, tôi vô cùng bất ngờ.
Tôi quen chị khi cùng tham gia vào Hội những người hiếm muộn trên một trang mạng xã hội. Khi ấy, với nhiệm vụ tìm hiểu thông tin, tôi đã kết bạn và trò chuyện với chị. K, là con gái Hà thành, gia đình không quá giàu nhưng chị có vẻ đẹp khiến người khác phải choáng ngợp.

Năm 24 tuổi chị lọt vào mắt xanh của một chàng thiếu gia. Ngày cưới chị, họ hàng nhà gái ai cũng trầm trồ vì độ giàu có, chịu chi của nhà trai còn họ nhà trai thì hết lời xuýt xoa vì cô dâu quá đẹp.

Thế nhưng hồng nhan bạc mệnh, chị lấy chồng đã rất lâu mà vẫn chưa thể có bầu. Đi khám, các bác sĩ không tìm ra nguyên nhân nhưng chị vẫn bị gia đình chồng hắt hủi đến tàn nhẫn. Ai cũng tìm cách để “đá” chị ra khỏi nhà. Chị đau khổ và tủi hờn nhưng vì yêu, mặc cho người ta đối xử bạc ác với chị, chị vẫn cứ cố gắng bám víu lấy chồng.

May mắn chồng chị đối xử với chị không tệ và truyen tinh yeu của họ cũng không gặp mấy trắc trở. Anh vẫn kiên trì cùng chị chữa trị. Cả 2 vợ chồng đã cùng nhau đi khắp trong Nam ngoài Bắc, đi khắp nước ngoài nước trong nhưng kết quả vẫn không như mong đợi.

Đến năm thứ 8 của cuộc hôn nhân, chị nghe theo lời bông đùa của vài người bạn chồng, thuyết phục cho anh đi “đổi gió”.

Chị bảo, lúc ấy nhìn vào gương mặt của anh, thấy anh thèm muốn 1 đứa con tới mức muốn đánh đổi mọi thứ, chị nghĩ sẽ làm tất cả để anh có được 1 đứa con mang dòng máu của mình.

Thế nhưng lúc này pháp luật chưa cho phép mang thai hộ vì thế trong bước đường cùng, chị chỉ nghĩ đến phương án chung chồng. Chị nghiến răng tìm kiếm một người đàn bà khác cho chồng.

Chị lang thang trên các diễn đàn, gặp gỡ những người bạn hiếm muộn mà chị đã kết thân trong quá trình đi chữa trị, chị được mọi người rỉ tai 1 phương án mà chị chưa hề nghĩ tới đó là, thuê tử cung (lấy noãn của người vợ và tinh trùng của người chồng để làm thụ tinh trong ống nghiệm. Khi noãn và tinh trùng gặp nhau tạo thành phôi sẽ chuyển phôi vào dạ con của người phụ nữ khác. Khi đó, tử cung của người mang thai sẽ giống như vườn ươm cho em bé –PV).
Ảnh minh họa

Sau đó, thông qua những người bạn, chị biết đến người phụ nữ tên T. T là người Hòa Bình, đã có chồng và có con ở quê. Nghe tâm sự của chị, T nói không có nhu cầu chung chồng với chị mà chỉ cần 90 triệu để trang trải nợ nần.

Nghe thế, chị yên tâm thuê hẳn 1 căn hộ chung cư cho T. Cũng chính tay chị chăm sóc bồi bổ cho T suốt mấy tuần trời để người này có sức khỏe tốt cho quá trình cấy phôi. Nhưng kết quả cấy phôi không thành công, đến lần thứ 3, chị đành nhắm mắt để chồng quan hệ trực tiếp với người phụ nữ đó. May mắn sao, sau lần thụ tinh trực tiếp đó, T đậu thai.

Thấy T có thai, chị vui mừng như chính mình đang có tin vui. Chị chăm T như chăm người thân của chị. Chị còn gửi tiền nong để T có thêm tiền gửi về nuôi chồng nuôi con ở quê.

Hơn 5 tháng sau, không biết có phải vì quen được sống trong sung sướng giàu sang nên lòng tham nổi lên hay không, T thay đổi đến 180 độ. T làm mình làm mẩy, rồi nũng nịu với chồng chị. Vì thế, chị và T đã có những mâu thuẫn xảy ra.

Mẹ chồng chị, phần vì xót cháu, sợ T khóc lóc nghĩ ngợi sẽ ảnh hưởng đến thai nhi, phần vì không ưa chị từ trước nên ra sức bênh vực T. Từ đó, chị như bị đẩy ra khỏi mối quan hệ với chồng và gia đình chồng.

Chị buồn khổ và khóc đến cạn nước mắt, tại sao chuyen tinh yeu của họ lại thê thảm đến mức này. Thế nhưng chị vẫn cố gắng vì chị hy vọng, khi đứa trẻ ra đời, hợp đồng kết thúc mọi thứ sẽ đâu vào đó chị sẽ cùng chồng nuôi con.

Ai ngờ, cuộc đời không như người ta sắp xếp. Từ yêu đứa con, anh dần dần có tình cảm với người đàn bà có chung dòng máu với con mình. Thế là chỗ bấu víu cuối cùng của chị đã không còn. Anh đã quyết định nói lời chia tay với chị khi đứa trẻ ra đời chưa được bao lâu.

Gặp lại tôi, nghĩ tôi cũng đang tìm người mang thai hộ, chị khuyên tôi phải thật sự cẩn thận. Sau đó, chị mách cho tôi một thông tin khá quan trọng đó là hiện tại ở Hà Nội đang có khá nhiều những “ông trùm” bà trùm”. Họ sở hữu trong tay một số lượng không nhỏ những phụ nữ sẵn sàng đẻ thuê, chỉ cần thông qua những ông trùm này, các bà vợ sẽ không lo bị mất chồng như chị nữa…

Đàn ông vô tâm và lười biếng nên đàn bà mới lắm lời?



Thật nực cười khi cánh đàn ông lại nhảy vào chê bai các bà vợ của mình là người “lắm mồm”, sao các ông không tự hỏi, vì chuyen tinh yeu với ai vì cái gì mà cánh phụ nữ chúng tôi lại phải ‘lắm mồm” như thế!

Vợ chồng, chung quy lại cũng là mối quan hệ hợp tác, anh làm tròn bổn phận của một người chồng thì vợ anh cũng sẽ làm tròn bổn phận của một người vợ, chứ anh có phải là người sinh ra vợ, hay là người nuôi dưỡng vợ đâu mà anh bắt vợ phải phục vụ, phải chăm sóc và yêu chiều anh trong khi anh thì vô tâm và lười thối xác.

Các anh chê phụ nữ thời nay lắm mồm, suốt ngày chỉ biết đòi hỏi chứ chẳng ngoan hiền và nhẫn nhịn như phụ nữ thời xưa - cái thời mà người phụ nữ bị truyền thống và định kiến xã hội bủa vây, đè nặng.

Còn thời nay, anh đi làm, vợ cũng đi làm. Anh kiếm được tiền, thì vợ anh cũng kiếm được tiền, thậm chí còn kiếm được nhiều hơn anh vì vậy cau chuyen tinh yeu của hai người đều là bình đẳng
Ảnh minh họa

Thế thì tại sao lại có chuyện, tan giờ làm, anh bốc điện thoại để í ới bạn bè ngồi nhậu nhẹt tán ngẫu cho đến khi say lả lướt, chân nam đá chân chiêu mới chịu ra về. Còn vợ anh thì chưa hết giờ làm đã phải nghĩ nát óc xem hôm nay phải nấu cho cả nhà ăn món gì, đi lối nào cho đỡ tắc đường để đón con cho kịp... Rồi khi về đến nhà thì phải vội vội vàng vàng cắm đầu vào cơm cơm nước nước, quần quần áo áo, dọn nhà dọn cửa, rồi chăm con chăm cái. Trong khi đó, các ông chồng vẫn đang mải mê “chém gió” ở đâu đâu. Hoặc không thì cứ nằm khểnh râu xem tivi rồi chờ cơm bưng lên tận miệng?

Rồi thì chuyện đối nhân xử thế trong gia đình, dòng họ hay ngoài xã hội cũng vậy, các ông cứ mặc kệ cho các bà vợ phải lo...

Vậy các ông nghĩ, phụ nữ là người có ba đầu sáu tay à?. Bắt phụ nữ làm hết những việc như thế mà vẫn cứ phải nhẹ nhàng với các ông, các ông gọi là phải dạ, bảo là phải vâng. Các ông bắt im là phải im, cho nói mới được nói, thì hóa ra phụ nữ là cái con robot à? Hay các ông nghĩ, chúng tôi là người ở hành tinh đặc biệt đến nên mới có sức chịu đựng khủng khiếp đến như vậy?

Còn các ông muốn phụ nữ nói ít phải không? Đơn giản lắm. Trước khi làm gì, các ông cứ nghĩ đến gia đình, vợ con của các ông đi, và làm tròn vai trò, bổn phận của mình đi, đừng để cho vợ con các ông phải khổ sở đi. Thế thì có cậy răng, phụ nữ họ cũng không phụ các ông, và cằn nhằn hay “lắm mồm” nữa đâu.

Vì thực chất họ cũng đâu có muốn nói nhiều, đâu muốn lúc nào cũng phải cằn nhằn cho mệt đầu mệt óc mà lại tốn calo. Còn việc họ nói nhiều, thì chắc chắn là do các ông chưa làm tròn bổn phận của mình nên vì ức chế quá các chị em mới phải nói ra cho xả stress, chứ không thì sớm muộn gì các ông chả phải đưa vợ vào viện tâm thần!

Mẹ chồng suốt ngày 'rình rập' FB con dâu



Tôi có thể chấp nhận tất cả, sự khó tính cũng như soi mói của mẹ chồng vì tôi trân trọng chuyen tinh yeu với chồng mình. Nhưng nỗi khổ của tôi không nằm ở đó, mà lại nằm ở chuyện mẹ chồng hay lên Facebook (FB) của tôi và viết lung tung.

Chẳng hiểu bà con lối xóm nào dạy mẹ cách dùng FB mà từ ngày mẹ biết dùng, mẹ vào kết bạn với tôi. Tôi không muốn đâu nhưng mấy lần về nhà mẹ đều hỏi, sao mẹ kết bạn với con trên FB lại không được, con không cho mẹ kết à, cảm giác như mọi cau chuyen tinh yeu của tôi với chồng từ trước đến giờ đều bị điều tra rất rành mạch. Tôi cười. Mẹ sành điệu ra phết. Hóa ra, cô hàng xóm dạy mẹ và mục đích chủ yếu là để mẹ thoi dõi nhất cử nhất động của tôi…

Ở nhà bị mẹ soi đã khổ, đi làm, cũng không được yên với mẹ chồng. Hôm đầu tiên, có vẻ như là mẹ thử nghiệm FB, vào ‘tường’ của tôi viết thế này ‘con về nấu cơm nhé, nhớ mua cá, mua rau đấy, không là không ai buồn ăn đâu, nhà ăn thịt mãi chán rồi’. Rồi kí tên mẹ chồng. Chị em trong phòng cười ồ lên.

Mấy hôm sau, thấy mẹ còn vào kết bạn với cả mấy chị em đồng nghiệp của tôi. Chắc là cô hàng xóm chỉ cho. Tôi bảo các chị em không đồng ý nhưng mà, vì trêu tôi nên các cô ấy cứ kết bạn với mẹ chồng. Những lần sau đó, thấy tôi ‘online’ là mẹ vào hỏi ‘con mấy giờ về, nay về sớm nhé’ này kia. Tôi khó chịu khi lúc nào mẹ cũng vào chát với tôi, ảnh hưởng tới sự tập trung trong công việc. Mà công việc của tôi lại phải dùng FB thường xuyên.





Ảnh minh họa

Có cái ảnh tôi chụp cùng chị em rồi váy áo có chút sexy, mẹ vào bảo tôi ‘con ơi, ăn mặc cho đàng hoàng, đi làm mà ăn mặc thế người ta cười vào mặt mẹ’. Tôi chết đứng. Bao nhiêu người đọc được, mẹ tôi lại nói như thế. Chị em ùa vào trêu tôi, tôi thấy bực tức vô cùng. Mẹ nói vậy ảnh hưởng tới tôi. Tôi nào có ăn mặc không đàng hoàng. Với lại, chuyện ở công ty tôi, mẹ xen vào làm gì. Tôi không dám xóa bình luận của mẹ vì sợ mẹ giận nhưng mà thấy bực lắm.

Hôm trước, tôi nói mẹ đi đám cưới bạn thân, nhưng sau đó lại chụp ảnh trong phòng hát hò, mẹ mới gọi điện cho tôi làm ầm lên, bảo ‘sao con đi cưới mà mãi không về, giờ còn đi hát hò, con nói dối mẹ à, không xong với mẹ đâu nhé’. Về nhà, tôi bị mẹ mắng cho một trận. Mà tôi nào có nói dối gì. Thật ra là đi cưới rồi đi liên hoan chút chút. Thế mà mẹ kiểm soát. Tôi không đăng ảnh thì bạn bè của tôi đăng…

Từ đó, tôi không bao giờ giấu giếm được gì. Vì mẹ có kết bạn với bạn của tôi nên có đi đâu tôi cũng bị lộ ra. Khổ lắm, tôi còn phải dặn hết người này người kia không cho hình tôi lên. Cẩn thận hơn, tôi không dám chụp hình. Chỉ còn cách đó thì mẹ không biết tôi đi đâu, làm gì, với ai…

Mọi hoạt động của tôi trên FB, bây giờ mẹ chồng là người nắm rõ. Tôi định hủy không dùng FB, hoặc chuyển sang một cái khác. Nhưng cái này thì có quá nhiều bạn bè, cũng bất tiện. Nhiều khi nghĩ chán. Từ ngày mẹ chồng biết dùng FB, tôi chẳng được tự do, đi đâu làm gì cũng phải lén lút, không dám chụp ảnh để đăng lên như chị em. Bây giờ tôi như tù giam lỏng, cũng không thể nói khéo với mẹ để đi chơi với bạn bè. Có gì thì lộ ra hết. Nghĩ mà chán. Chẳng ai như mẹ chồng tôi, vào FB nói lung tung, dạy bảo con dâu ngay trên mạng. Dù mẹ chẳng đúng nhưng tôi cũng phải vâng vâng dạ dạ, sao dám cãi lời. Cãi thì thiên hạ cười cho à! Đúng là khổ vì mẹ chồng hiện đại…

Chồng muốn 'vỡ tim' khi nghe lời thú nhận từ vợ



Anh cũng để ý, dạo này cứ có gì đó khác trong chuyen tinh yeu của mình, trong có 1 tuần mà 3 lần liền chị Liên dẫn con gái bé năm nay 4 tuổi của vợ chồng anh ra ngoài chơi, lại chỉ có 2 mẹ con với nhau khiến anh thấy rất bất thường.


Cả tuần nay anh Thắng thấy vợ mình – chị Liên cứ bồn chồn, lo lắng không yên. Anh quan tâm hỏi han thì chị lắc đầu nói không có chuyện gì, tại trong người mền mệt mà thôi. Anh tâm lý bèn cố gắng đi làm về sớm, đỡ đần vợ việc nhà, tối lại dạy 2 con học cho vợ được nghỉ ngơi.

Nhưng đã qua cả tuần mà chẳng thấy tâm trạng vợ anh khá lên chút nào. Hơn nữa, theo quan sát của anh thì chị Liên phải có chuyện gì đó nghiêm trọng khiến chị sợ hãi, hoảng hốt, âu lo, day dứt không yên, chứ không chỉ đơn thuần là mệt mỏi về thể xác. Nhưng hỏi mấy lần mà chị vẫn kín như bưng, nhất định không hé lời.

Anh cũng để ý, dần dần cau chuyen tinh yeu của hai vợ chồng mờ nhạt dần, trong có 1 tuần mà 3 lần liền chị Liên dẫn con gái bé năm nay 4 tuổi của vợ chồng anh ra ngoài chơi, lại chỉ có 2 mẹ con với nhau khiến anh thấy rất bất thường. Thường thường nếu nhà anh ra ngoài chơi thì cũng là cả nhà 4 người, hoặc mấy mẹ con chị Liên thêm cả thằng cu lớn năm nay lên 10 nhà anh nữa, chứ liên tiếp đem theo riêng con gái bé như thế, là chuyện xưa nay chưa từng có.

Tối chủ nhật, sau khi dẫn con gái ra ngoài mà chị bảo đi café với mẹ con cô bạn về, chị Liên ngập ngừng nói muốn bàn với chồng một chuyện. Anh Thắng linh cảm, hẳn đây là chuyện có liên quan tới sự thay đổi khác lạ của vợ mình mấy ngày nay, nên gật đầu lắng nghe chị nói. “Nhà em có một người họ hàng xa, vợ chồng họ hiếm muộn, cưới nhau gần chục năm rồi chưa có con. Giờ đi xem thì thầy bảo, phải nhận một đứa trẻ về làm con nuôi, chăm sóc nuôi nấng trong nhà, sau đó mới có thể có được đứa con của riêng mình. Họ đánh tiếng qua bố mẹ em, nói muốn… muốn… nhờ vợ chồng mình giúp đỡ…”, nói đến câu cuối, giọng chị Liên nhỏ dần.
Ảnh minh họa

Anh Thắng ngạc nhiên hết sức: “Mình thì giúp được gì cho họ? Chẳng phải họ nên tìm tới các trại trẻ mồ côi mà nhận con nuôi hay sao?”. Chị Liên vội xua tay: “Không phải thế, vì thầy bảo phải là nhận con nuôi từ anh em họ hàng mới linh nghiệm. Họ rất thích bé Na nhà mình…”, nửa câu sau mắc kẹt ở cổ họng chị, ánh mắt chị cũng lảng tránh cái nhìn của chồng.

Anh Thắng nghe tới đó thì nổi giận lôi đình. “Thật là nực cười! Vì lẽ gì mình phải giao con gái cho họ? Vì lời nói nhảm nhí của mấy gã thầy bói à? Hay vì mình có quan hệ họ hàng với họ nên phải giúp đỡ? Chưa nói tới con bé mới có 4 tuổi, kể cả nó 14 tuổi cũng đừng hòng! Chuyện gì không nói, nhưng rõ ràng chuyện này quá mức hoang đường, họ mở lời cũng không thấy ngượng à?”.

Trước cơn tức giận của chồng, chị Liên tái mét mặt mày, câm lặng không biết nói sao cho phải. Lớn tiếng xả giận xong, nhìn thái độ của vợ, anh Thắng mới phát hiện ra có điều gì không phải. Dường như vợ anh có phần đồng ý với lời đề nghị giúp đỡ ấy. Điều này quá mức không bình thường với 1 người mẹ dứt ruột đẻ ra, khổ công nuôi lớn đứa con gái 4 năm nay! Nếu người bị hiếm muộn là anh chị em ruột nhà chị Liên thì còn có thể tạm hiểu được, đằng này…

“Có chuyện gì giấu anh thì nói ra đi! Đừng để anh điều tra ra được và truyen tinh yeu của chúng ta đi theo hướng xấu hơn, lúc ấy có trách thì cũng muộn rồi. Em tưởng anh không biết, cả tuần nay em khác lạ thế nào à? Chắc chắn chuyện có liên quan đến con bé Na. Chẳng qua anh muốn đợi em tự mình nói cho anh biết mà thôi”, anh Thắng thử cứng giọng thăm dò vợ. Ngờ đâu chị Liên sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, tưởng không thể giấu được chồng nữa nên đành cắn răng nói ra sự thật chị đã giấu giếm gần 5 năm nay, mà nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, chị cũng không muốn vén bức màn bí mật này chút nào.

“Cha đẻ… của… của… bé Na… về… đòi nó…”, chị Liên run rẩy, khó nhọc thốt ra. “Cái gì?”, anh Thắng hét lên thất thanh. Anh mở trừng mắt nhìn chằm chằm trước lời thú nhận của vợ, bao câu hỏi muốn hỏi đều tắc nghẽn ở cổ. Nhưng thực ra, cũng cần thiết hỏi gì nữa đâu, chính miệng chị Liên đã nhận rồi đấy thôi. Không khí trong phòng nặng nề như thể chịu đựng sức nặng ngàn cân ép xuống. Anh Thắng cảm thấy lồng ngực mình như muốn vỡ tung, lá phổi bị ai bóp chặt làm anh chỉ hít thở cũng thấy khó khăn vô vàn.

Đứa con gái anh nâng niu, chăm bẵm từ khi nó còn trong bụng mẹ, gần 5 năm nay, lại không phải giọt máu của anh! Và giờ, bố đẻ con bé, vì 1 lí do nào đó đã quay lại đòi con. Cũng nhờ đó anh mới biết sự thật này, nếu không thì chắc đến chết anh vẫn nghĩ mình có một cậu con trai, một cô con gái máu mủ ruột rà.

Lí do để hợp thức hóa việc trả con bé về với bố đẻ nó vụng về thế mà vợ anh cũng nghĩ ra được, có lẽ chị cũng đã đến bước đường cùng, sẵn sàng đối mặt với tình cảnh sự thật bị phanh phui. Nhìn vợ đang cúi đầu khóc, cam chịu chờ đợi phán quyết của mình, anh Thắng trong lòng dội lên từng cơn đau nhói, chỉ thấy trước mắt mông lung rối mù, chẳng biết phải làm sao nữa…

Tôi và vợ vẫn 'giường ai người nấy ngủ' khi đã cưới cả tuần trời

Thú thực, đến giờ phút này, tôi thực sự không biết mình quyết định như thế là đúng hay sai nữa khi kết thúc cau chuyen tinh yeu của mình bằng cách cưới em. Tự dưng thấy chán chán và thất vọng.
Tôi kết hôn muộn, 35 tuổi mới yêu, và 4 tháng sau thì làm đám cưới. Vợ của tôi, cô ấy là người có quá khứ khi đã qua một lần đò, và năm nay đã tròn 40 tuổi.
Cũng chính vì chênh lệch quá nhiều như thế nên gia đình tôi đã từng phản đối chuyen tinh yeu của chúng tôi dữ dội, thậm chí mẹ tôi còn dọa tự tử, nhưng thú thực tôi hiểu mẹ, tôi biết mẹ chỉ dọa vậy thôi, hơn nữa tôi ở riêng đã nhiều năm nay, về cơ bản tôi không phải phụ thuộc gì vào gia đình, nên ít nhiều tôi cũng có quyền tự chủ.
So với bạn bè cùng tuổi thì tôi là người thành đạt, tôi hiện là trưởng phòng của công ty truyền thông khá lớn. Vợ cũng chính là nhân viên cấp dưới, cô ấy chuyển từ bộ phận khác sang, mới đầu tôi không để ý và vẫn gọi chị, nhưng sau đó cô ấy đã khiến tôi chú ý bởi tài năng, sự thông minh, được việc của mình. Tìm hiểu sâu hơn, tôi biết cô ấy đã ly hôn và hiện đang sống cùng cô con gái nhỏ.

vo chong
Ảnh minh họa
Cũng từ đấy tôi quan tâm hơn, mất thời gian không ngắn để cô ấy nhận lời và bắt đầu truyen tinh yeu với tôi. Tôi biết người phụ nữ như thế thường rất chín chắn, cô ấy như chim sợ cành cong, đổ vỡ một lần rồi nên đầy sự đề phòng.
Tình yêu vấp phải sự cấm cản dường như càng khiến người ta say nhau hơn. Tôi bất chấp tất cả, càng cấm tôi càng yêu mê muội, cuối cùng, để khỏi ai nói ra nói vào, tôi quyết tâm cưới bằng được cô ấy.
Người ta nói bố mẹ chẳng bao giờ thắng được con cái quả thực chẳng sai, đất chẳng chịu trời thì trời phải chịu đất, vậy thôi. Bố mẹ tôi đến cuối cùng vẫn phải nhắm mắt gật đầu, mặc cho hàng xóm dị nghị, nói ra nói vào.
Khó khăn để đến với nhau là vậy, ai dè đâu, khi về sống chung, ngay đêm động phòng tôi mới tá hỏa khi vợ chồng tôi trục trặc. Vợ nhất định không cho tôi động vào người, cô ấy nói chưa sẵn sàng, bắt tôi cho cô ấy thời gian. Từ đấy đến nay đã ngót tuần trời, hai đứa mỗi đứa một phòng.
Đúng là mấy tháng trời yêu nhau, ngoài ôm ấp, cầm tay tôi cũng chưa làm gì hơn cả, phần vì bận, phần vì mải chạy đua chiến đấu với gia đình để cưới cô ấy về. Thật sự không có gì mà tính trước được cả.
Tôi cứ nghĩ vẩn vơ, thỉnh thoảng thấy chán chán, vừa cưới đã thế, sau này mà cứ tiếp diễn thì làm sao tôi chịu được. Chẳng biết tôi sống chết cưới cô ấy về, nhân danh tình yêu là đúng hay sai nữa.

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Đừng ngại ai cản đường bạn

Say....

Tôi đang viết bài viết này trong tình trạng men say đang thấm đầy cơ thể,say rượu, say tình, men cay!

Cuộc đời bạn, đã bao giờ bạn định nghĩa đâu là ước mơ của mình chưa?

Ước mơ về hạnh phúc đó!

Tôi cũng có ước mơ về hạnh phúc, về cuộc sống được yêu thương giống như tất cả các bạn

Mỗi con người mỗi số phận, con đường đi đến ước mơ của tôi không có hoa hồng như những người khác, đúng thật là không hề có và điều đáng nói là tôi không bao giờ chắc chắn nó thành hiện thực, nhưng tôi vẫn chọn!

Có đáng hay không tôi cũng không biết, có được hay không tôi cũng không biết.

Nhưng tôi nhận ra được một điều: khi bạn ở bờ vực của sự chia ly, khi trái tim và tâm hồn bạn quá ngang bướn, khi cái tôi quá lớn, khi tôi mất đi thứ đó... tôi nhận ra rằng với tôi đó luôn mãi là thứ quan trọng nhất.

Rồi sẽ có lúc đó, lúc mà bạn cảm thấy nụ cười, niềm vui và hạnh phúc của người bạn yêu thương quan trọng hơn tất cả những chuyện như là họ quen ai, họ đi bên ai, họ chia sẻ cùng ai, họ nhắn tin, họ nói chuyện với ai, hay họ làm gì sai với mình, mình là gì của họ hay kể cả họ nghe lời khuyên của ai đó mà bạn không thích hoặc không thích bạn v.v....



Nhưng đó cũng là những tháng ngày buồn miên man, tôi biết và tôi nghĩ bạn cũng biết!

Là những tháng ngày không tập trung làm được việc gì cả, là những stt đầy ắp suy tư sầu bi trên fb, là những hàng nước mắt không lý do, là những cơn dằn vặt xé lòng, là những nỗi buồn miên man không hồi kết...

Là những sự quan tâm đặt vào 1 vị trí khác

Là những sự hờ hững mà phải cam lòng chấp nhận

Tôi đã từng hỏi lòng mình rằng, liệu mình thay đổi thì mình có còn là mình nữa hay không, hay mình thay đổi chỉ vì mình không muốn người khác lấp đầy đi khoảng trống do mình tạo ra, hay mình thay đổi để giống như người đó, để cho người mình yêu thương cũng cảm nhận được mình như vậy. Mỗi ngày, tôi hỏi mình hàng vạn câu như vậy...

Câu trả lời cho chính bản thân mình là gì bạn biết không?

Tôi là tôi, tôi không muốn mình giống ai cả, và những gì tôi thay đổi chỉ đơn giản là vì tôi đã và luôn là như vậy khi cất cái tôi và sự mù quán của mình đi!

Và đừng bận tâm những chuyện làm mình không được vui, và chấp nhận những chuyện có thể làm mình không vui và bực mình...

Có 1 stt nói rằng: đừng bao giờ đem những chuyện buồn lên fb, nó chỉ khiến người khác chán ngán cái fb của bạn.

Tôi dần quen với chuyện đó, tôi buồn tôi sẽ tìm niềm vui cho mình, không để mình rãnh tới mức có thể suy nghĩ chuyện buồn...

Tôi có hơi dấu kín nỗi sầu của mình đôi chút, dần dần tôi quen...

Có thể bạn sẽ thấy tôi đang phí hoài tuổi trẻ của mình không đáng, hay đại loại là như vậy v.v...

Nhưng tôi không muốn lỡ hẹn với trái tim mình lần nào nữa, tôi không muốn cứ xây dựng rồi lại đạp đỗ hy vọng và ước mơ của bản thân mình, cho dù là không hề có hy vọng tôi vẫn chọn và đi theo nó!

Không có quá ít câu chuyện về sự chung thủy hay sự chờ đợi duy nhất 1 cau chuyen tinh yeu !

Có thể đó là cả 1 cuộc đời sống trong nỗi buồn và chờ đợi trong vô vọng, nhưng biết đâu một ngày cuối đời lại được nắm tay người mình mong muốn!

Ít ra đó là điều khiến tôi hạnh phúc cho dù hạnh phúc đó nó chỉ đến 1 ngày đi chăng nữa.

Còn bạn thì sao? Bạn có dám chạy theo ước mơ hạnh phúc của mình chưa? Đừng sợ hay ngại có ai cản đường bạn đi, nếu đó là hạnh phúc của bạn, cho dù ngàn năm nó vẫn về với bạn! Tin tôi đi!








Chỉ cần yên ổn là đủ lắm rồi

Tôi của tuổi 20 và tôi của tuổi 21

Hôm nay khi nhìn lại dòng thời gian trên facebook mới biết suy nghĩ của mình hiện tại và ngày trước khác xa nhau quá. Cứ ngỡ người viết chẳng phải là mình.

Vừa đi qua tuổi 20 vừa hơn 2 tháng. Thế mà tôi đã kịp nhận thức rằng nó khác xa nhau đến một trời và một vực.

Tôi của những ngày tháng 20 - Luôn muốn thể hiện bản thân và bất cần với những người xung quanh. Tôi của 21- Lại luôn suy nghĩ làm sao mới vẹn toàn nhất. Biết cái gì nên nói và cái gì không nên. Chẳng còn muốn thể hiện bản thân nữa. Chỉ cần mình thấy an an ổn ổn vậy là đủ lắm rồi.

Tôi của những ngày tháng vừa mới bước sang 20 đã viết một status như thế này:" Bạn chẳng cần tôi, thì tại sao tôi phải cần bạn, nếu bạn đã muốn ra đi, vậy thì tự nhiên thôi!". Tôi của năm 21- Viết một status thế này:" Chúng ta đều cố gắng vì những gì mình cho là đúng, em cũng đang cố gắng cho tình yêu của em".

Chẳng hiểu sao khoảng cách giữa 20 và 21 lại xa đến thế. Giống như đường chân trời giao nhau giữa ban ngày và buổi tối vậy. Rất ngắn nhưng đủ để mình nhận ra.


Chúng tôi vào những năm tháng 20 hay 21 cũng đều có những phút chông chênh giống nhau. Đều có nỗi buồn và cô đơn như thế. Nhưng nỗi buồn của 21 không đơn giản như thế nữa. Nỗi buồn của 21 đã sâu hơn một tý và gói gém cẩn thận chỉ cho bản thân mình biết. Bởi vì, nhận thức được rằng có viết nỗi đau lên trên mặt cũng chẳng có ai quan tâm đâu mà. Rồi những điều mình nghĩ năm 20 thật trẻ con. 20 - Những đứa trẻ trong thân xác người lớn. Nhưng 21 cũng chẳng hơn. 21 chỉ là cái suy nghĩ bỗng dưng chững lại. Chẳng còn thích ba hoa hay thể hiện mình là người thế này hay thế nọ. 20 tôi viết nỗi buồn lên mặt. 21 tôi biết giấu kỹ nó hơn. Những dòng trạng thái chẳng còn than trời kêu đất mà là những dòng văn ngắn để thể hiện cảm xúc của bản thân. 20 chúng ta đều nghĩ rằng mình phải sống sao. Nhưng đến năm 21 bạn chẳng còn buồn nghĩ về nó nữa. Mà phải nghĩ rằng mình phải làm gì để có thể sống tốt hơn.

Năm 20 tuổi tôi nghĩ tình yêu là tất cả, cùng những suy nghĩ trẻ con. Năm 21 tuổi tôi nhận ra rằng ngoài truyen tinh yeu thì gia đình công việc cũng rất quan trọng. Chỉ cần một năm nữa ra trường thất nghiệp - chỉ cần nghĩ đến thế thôi trong lòng đã dâng lên một nỗi sợ hãi nhất định. Tôi đoán rằng mỗi người đều có những cách sống nhất định. Chẳng ai giống ai nhưng có chăng khi nhìn lại quãng thời gian đã qua thì ai cũng thấy mình trẻ con. Và đến năm 25 tuổi khi đọc được những Status năm 21 thì tôi chắc cũng mỉm cười rồi gật đầu sao ngày xưa mình trẻ con đến thế!

Chúng ta ai rồi cũng khác, Và suy nghĩ sẽ lớn thêm qua từng ngày.

Nhưng tôi tin những năm tháng của tuổi trẻ là chuỗi ngày đẹp nhất, đáng sống nhất. Vậy nên cứ sống như mình muốn, làm những điều mình thích, đi đến những nơi mình muốn đi. Bởi, tuổi trẻ chẳng 1 lần quay trở lại.

Ai sẽ công nhận những cố gắng của tôi...

Sau tất cả, những cố gắng của tôi cũng chẳng được bố mẹ nhìn nhận...
Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ thường hay đem so sánh tôi với những đứa trẻ ở lớp mẫu giáo, họ so sánh về cân nặng dáng vóc, sự lanh lợi của tôi với những đứa trẻ khác. Và rồi họ luôn đưa ra câu kết luận rằng tôi rất tệ so với những đứa trẻ đó.

Đến khi tôi vào cấp một, họ bắt đầu so sánh tôi với những đứa trẻ hàng xóm. Rằng tôi không thông minh bằng chúng, không lanh lợi cũng không biết làm gì hết, chỉ tổ phá rối là giỏi. Lúc ấy, tôi chỉ cười cho qua chuyện, bởi hồi ấy còn nhỏ, chẳng nghĩ ngợi được gì nhiều cả. Chỉ cần lũ bạn qua rủ đi chơi là tôi quên hết mọi chuyện.


Rồi đến khi tôi vào cấp 2, thành tích học tập được cải thiện đáng kể. So với những đứa trẻ hàng xóm,tôi không còn bị so sánh với chúng nữa. Bố mẹ tôi bắt đầu so sánh tôi vơi những đứa bạn cùng lớp. Nào là về thành tích học tập, về hoàn cảnh của chúng so với mình, về việc chúng siêng năng đến như thế nào... Những lúc ấy tôi cũng chỉ cười cho qua chuyện, không phải là không muốn suy nghĩ, lúc đó tôi chỉ nghĩ nghĩ nhiều cũng mệt, cũng chả làm được gì... Thế nên tôi thường hay kể cho bạn tôi nghe, tuy rằng không phải là một lũ lóc nhóc như hồi bé, nhưng ít ra cũng có dăm ba đứa chịu lắng nghe câu chuyện tôi kể....

Cho đến khi tôi vào cấp 3, thành tích tuy không khác xưa, nhưng cũng có nhiều điểm nổi trội, tôi cũng biết giúp đỡ cha mẹ nhiều hơn, làm nhiều việc để họ thấy tôi không vô dụng như họ nghĩ.

Nhưng rồi họ vẫn so sánh. Họ so sánh tôi với những đứa trẻ đứng nhất nhì ở trong trường, với những đứa trẻ được thành tích cao trên ti vi,với những người vinh dự trên bục đỉnh olympia.

Họ so sánh tôi nhiều hơn trước, nói cho tôi nghe nhiều chuyện, rằng đừng nghĩ học như thế là đủ,không biết chừng thi đại học rớt là ở đó ăn bám cha mẹ, rằng tại sao cũng ăn cơm như người ta mà tôi lúc nào cũng chỉ đứng hạng đó, không leo lên được. Hay những câu chuyện ngồi lê đôi mách, họ cũng so sánh tôi, rằng con bé nhà em thế chứ không biết làm gì hết, chả bù với bé nhà chị, biết giúp đỡ gia đình... Những lúc đó, tôi cũng lại cười, nhưng là nụ cười đầy buồn tủi.... Tôi chỉ cố kìm nén để không bật khóc, cũng chẳng thể chia sẻ cho ai vì tôi cũng chẳng còn ai tin tưởng.

Sau tất cả, những cố gắng của tôi cũng chẳng được bố mẹ nhìn nhận, có những lúc tức giận, tôi cũng hay cãi lại cha mẹ. Càng cãi họ càng ghét hơn, rồi họ lại nói tôi với những đứa con nhà người ta. Từ nhỏ đến lớn, điều tôi học được nhiều nhất ở họ là những khiếm khuyết của bản thân so với con của người ta, họ cho rằng tất cả là lỗi của tôi, rằng nếu bản thân tôi không cố gắng thì tại sao thành tích lại như thế! Tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện, rồi lại lặng lẽ trốn một góc suy nghĩ, nghĩ nhiều chuyen tinh yeu, chuyện vẩn vơ, càng nghĩ lại càng buồn, càng thấy cô đơn, những lúc ấy chỉ muốn khóc thật to, để những nỗi buồn trôi đi nhanh chóng, nhưng rồi bao giờ, cũng là tôi ngủ quên trong nỗi cô đơn....

Em có thể bên anh một lúc không ??

Anh buồn lắm

Hôm nay là sinh nhật của anh, buồn lắm em à. Cả hai lần sinh nhật anh, em đều im lặng. Không một lời nói, không một cử chỉ, không một hành động nào, và cũng không có lần nào ở cạnh anh.

Những ngày này khiến anh phải suy nghĩ nhiều hơn. Anh không thể thôi nghĩ bởi không biết mình nên làm gì. Ta quen nhau trong một thời gian ngắn, anh trải qua cùng em hai ngày sinh nhật, lần sinh nhật thứ hai anh mới được ở bên em và lần ấy anh biết cũng là lần sau cùng anh ở cạnh em. Nhưng năm nay không còn anh bên em nữa rồi. Năm đầu tiên là món quà đặc biệt anh gửi tặng em, năm thứ hai là món quà giá trị hơn mọi thứ - là anh.

Cũng đã nửa năm rồi mình không gặp nhau, anh đã suy nghĩ rất nhiều, nó khiến anh đau đầu kinh khủng và không thể tập trung làm bất cứ điều gì. Dù sai hay đúng thì từ trước tới nay những việc anh làm cũng chỉ vì em. Thật lạ, lúc đầu anh chẳng bao giờ nghĩ ta có thể yêu thương nhau, vậy mà giờ đây em đã trở thành một người đặc biệt, không thể nào xóa khỏi tâm trí anh và anh từng nói rằng "em quan trọng với anh lắm."

Sinh nhật em năm nay, anh sợ em buồn khi không có anh. Anh sợ em sẽ nghĩ sao anh nhẫn tâm mà im lặng như vậy. Anh không thể nào lí giải cảm xúc trong anh, em không hiểu được đâu. Cũng vì thế mà em đã hiểu lầm anh hết lần này đến lần khác. Em à, anh rất nhớ em. Nhớ em từng ngày trong những khi đang làm việc. Anh muốn cảm nhận một hơi ấm, muốn nhìn thấy một nụ cười tít mắt của em như ngày nào.



Đã bao giờ em hiểu, bao lần câm lặng là bao lần tổn thương, là bao lần anh cầu mong em hạnh phúc. Không có anh, em sống vui hơn rồi phải không? Giờ đây, ngày sinh nhật đối với anh cũng chẳng còn gì quan trọng nữa khi không còn em bên cạnh.

Sinh nhật lần không anh, chắc em sẽ buồn lắm. Anh sợ em lại khóc một mình. Nỗi nhớ em trào lên cồn cào tim anh, nhưng anh không đủ dũng khí để gửi cho em một cái tin. Anh sợ quá khứ lại ùa về, anh sợ em đau, anh sợ chính anh cũng đau. Anh không biết em còn yêu anh và cần anh nữa không. Không biết em có nhớ anh như anh vẫn nhớ em cứ đong đầy từng ngày. Những suy nghĩ cứ giằng xé làm anh đau đầu lắm. Vì thế anh nên chọn lặng im.

Anh sẽ trả lại cho em sự bình yên như ngày anh chưa đến. Không có anh, em sẽ không còn phải khóc, không còn phải buồn nữa. Nếu như em vô tình đọc được những dòng này, anh chỉ muốn nhắn gửi em rằng: "Sinh nhật không có anh, em phải vui lên đấy. Anh luôn yêu em, vì em anh có thể làm tất cả mọi thứ, kể cả việc phải thay đổi công việc để tìm cách xa em, và khiến em quên anh đi. Chúc em có được hạnh phúc như mình mong muốn."

Em đã ổn hơn là em nghĩ

Em đã ngỡ không có anh em chẳng sống nổi

Ai cũng có những mảnh ký ức mà bị bụi phủ một lớp dày trắng xóa! quá khứ đau thương là điều chẳng ai muốn giữ và cũng chẳng buồn nhắc đến. Ai cũng thế và tôi cũng thế. Mảnh ký ức cũ kĩ đấy giữ nên giữ làm gì, phải không?

Ngày anh đi, em như con ngốc suốt ngày đi tìm những mảnh ký ức của hai chúng ta, rồi cứ ngồi mộng mơ hy vọng anh quay lại. Có lần cứ nghĩ chỉ cần khóc anh sẽ xuất hiện. Sau này, em mới biết khi người ta còn yêu thì chỉ cần bạn thở dài thôi người ta cũng thấy bồn chòn lo lắng, khi hết yêu rồi bạn có khóc lóc suy sụp người ta cũng chẳng mảy may quan tâm. Cuộc sống cứ phũ phàng thế đấy. Cái em càng cố gắng lại dễ mất, cái em muốn lại rất khó mà có được! Ngày anh đi, chuyen tinh yeu kết thúc, em ngỡ không có anh mình chẳng sống nổi. Nhưng hóa ra em ổn, ổn hơn cả em nghĩ.


Em chẳng biết thời gian có phải phương thuốc hữu hiệu hay không? Em chỉ biết rằng thời gian qua đi, em chẳng còn nhớ anh nhiều như trước., Nỗi đau ấy mỗi khi nhắc đến cũng chẳng làm em buồn hay tổn thương!

Em chẳng hối hận vì đã được gặp anh và yêu anh. Bởi vì, anh là người em đã từng yêu, là một phần của tuổi trẻ. Quá khứ giống như một cuốn phim. Biết chắc rằng sẽ có cuốn bị hỏng nhưng cắt nó đi cũng chẳng thể phủ nhận nó đã từng được tồn tại. Em tôn trọng anh mà chính xác hơn em tôn trọng chính quá khứ của mình.

Anh xuất hiện nhẹ như một cơn gió em chẳng kịp nhìn thấy khi xuất hiện cũng chẳng kịp nắm bắt mà chỉ có thể cảm nhận. Mỗi người xuất hiện em đều muốn cảm ơn họ. Bời vì nhờ có họ mà em học được vô số điều. Thậm chí, người đó như anh làm tổn thương em. Anh đi rồi em học được cách đứng dậy sau vấp ngã. Anh đi rồi em học được cách làm sao quên đi một người, anh đi rồi em cũng học được yêu một người có khi hạnh phúc thì ít mà nỗi đau thì nhiều. Anh xa em để cho em biết rằng cuộc sống là thay đổi, khái niệm kiên định hay mãi mãi chẳng có bao giờ. Em chẳng than chẳng oán cũng chẳng hận. Bời vì ở tuổi này- cái tuổi có khi cũng đã trải qua những điều tưởng chừng như làm em gục ngã. Nhưng rồi chẳng phải em cũng đứng dậy được hay sao. Em chẳng phải là đứa con gái thích ôm ấp kỷ niệm để dày vò bản thân. Cũng chẳng đủ yếu đuối hết lần này lần khác cầu xin sự thương hại từ anh.

Chia tay anh em rõ ràng có sự ngổn ngang giữa cuộc đời, em chông chênh đi vài nhịp. Nhưng em cũng đủ mạnh mẽ đẻ biết rằng anh nhất định đã đi sẽ chẳng quay đầu lại. Chỉ là đôi khi giữa những lúc ngổn ngang của cuộc sống người em nghĩ đến trước tiên vẫn là anh. Những khi cô đơn đến cùng cực em vẫn ước giá có anh ở đây, mỗi sáng mai khi em bừng tỉnh dậy người đầu tiên em nhớ vẫm là anh!

Cho dù nhắm mắt lại anh vẫn ở trong ký ức!

Ta phải chấp nhận nó

Nỗi buồn hay nỗi đau dù có lớn đến mấy thì cũng sẽ đến lúc phải qua đi

Nỗi buồn hay nỗi đau dù có lớn đến mấy thì cũng sẽ đến lúc phải qua đi.. hoặc là ta phải chấp nhận nó.

Vấn đề là bao lâu và bằng cách nào?

Có những người chọn cho mình cách đâm đầu vào những công việc khác, tự làm cho mình trở nên bận rộn để tạm quên đi.. Nhưng đúng theo nghĩa chỉ là "tạm" quên thôi, bởi không ai có thể làm mãi mà không mệt mỏi, và đến lúc không thể bận rộn được nữa thì những cảm xúc muốn trốn tránh kia sẽ vỡ òa sau những kìm nén, càng trốn tránh bao lâu thì nỗi buồn sẽ càng tăng thêm bấy nhiêu.. nhưng người ta vẫn chọn cách để nó trực trào trong im lặng hoặc cho phép bản thân sống thật với chính mình khi một mình để rồi sau đó lại tiêp tục giả vờ như đã quên..


Có những người lạc quan hơn sẽ tìm cho mình những niềm vui mới từ những người xung quanh, từ những chuyến đi, những việc làm rất thường nhật như đăng status rồi ngồi đếm like, đọc comment, hay thậm chí là tìm niềm vui từ trong suy nghĩ, và ảo tưởng đến những điều tốt đẹp hơn...

Có những người chọn cách chia sẻ tâm sự với những người mà họ tin tưởng, khi được cảm thông, an ủi, những nỗi buồn ấy sẽ nguôi đi phần nào, những yêu thương từ những người khác sẽ lấp đầy những nỗi đau ấy..

Có những người lại thể hiện nỗi buồn bằng việc trút giận lên tất cả những gì xung quanh mình, mà không biết như vậy đã vô tình hoặc cố ý làm những người khác tổn thương, có thể chỉ là người ta muốn được quan tâm, được chú ý hơn nhưng lại không biết phải làm như thế nào..

Có những người khi buồn đau sẽ khóc một trận cho đã đời, đến lúc không thể khóc được nữa thì cũng chẳng còn sức mà buồn nữa.. nếu may mắn thì sẽ có người bên cạnh lau đi những vết buồn đó, còn không vẫn có thể tự an ủi mình bằng cách ngủ một giấc bất kể chuyện gì sẽ xảy ra sau đó..

Có những người chọn cho mình cách im lặng, không phải vì không muốn nói, không muốn khóc, mà thực sự là không thể nói và cũng chẳng thể khóc nổi... Cứ mặc nhiên im lặng để rồi tự mình đối mặt với những nỗi buồn ấy,.. Nếu đủ mạnh mẽ sẽ có thể vượt qua nó và tiếp tục trở lại với con người trước đó, hoặc giả như không thể chịu đựng được thì cũng vẫn chỉ có thể im lặng thôi...

Và có những người còn không biết làm gì với những nỗi buồn ấy, người ta sẽ mặc kệ!

Dù là cách nào đi nữa, thì đó cũng là lựa chọn của mỗi người, và nếu đã chọn thì hãy làm thật tốt với lựa chọn đó. Nếu học theo cách nghĩ của "Sara Crewe – Công chúa nhỏ", liệu sẽ nhận được những gì xứng đáng..?

Đi qua nhau nhẹ nhàng như thế

Em vẫn nhớ anh ....

Anh và em giống như đều ở lưng chừng lại lối. Bỗng một ngày đẹp trời chúng ta đều đi lạc qua ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Em rẽ trái, anh rẽ phải. Mà chúng ta rõ ràng không thể nào hiểu nổi lý do mình xa nhau.

Tại anh em không biết cách yêu em, hay tại em vốn không biết cách quý trọng. Một ngày, ánh mắt phủ đầy màu hoài nghi và sợ hãi. Ánh mắt anh trầm bổng lạ thường. Thế là chúng ta xa nhau ngút ngàn mà không thể định vị nổi địa điểm của đối phương. Cũng chẳng biết mình lạc nhau từ bao giờ. Chỉ biết rằng chúng ta đều hỡ hững với nhau. Em trách anh sao chẳng quan tâm em như ngày trước. Anh mệt mỏi vì tính trẻ con nhanh hờn dỗi của em.

Chúng ta, mỗi người đều có cái tôi lớn. Chẳng ai nghĩ phải nhường nhịn đối phương. Để rồi sau đó em tự huyễn hoặc mình bằng những khúc ca của quá khứ. Anh giống như một khúc ca mà em đã đánh trong những ngày của tuổi trẻ. Để rồi những ngày sau đó em chẳng rõ mình đã đi qua bao nhiêu đèn xanh đèn đỏ, qua bao nhiêu ngã của con đường, dừng chân lại biết bao nhiêu lần, yêu bao nhiêu người chỉ để bản thân mình nghĩ là quên được anh. Nhưng đâu ngờ rằng, em vẫn nhớ và nghĩ về anh mỗi khi hoàng hôn rũ xuống và màn đêm hiện về. Mỗi khi nhìn qua ô cửa kính thấy bóng dáng nào đó chợt quen thuộc em vẫn ngỡ là anh. Em chẳng thể tự huyễn hoặc mình mãi được. Bởi, con người luôn có trong tim một hình bóng mà cho đến khi về già mình cũng chẳng thể nào quên nổi.


Ai trong chúng ta cũng đã có lần ngổn ngang trong cảm xúc và buông lơi quá khứ. Để rồi khi mất đi một người nào đó mới biết rằng mình đã từng có trong đời. Chúng ta chẳng ai đủ can đảm để nghĩ cho đối phương dù chỉ một lần. Có chăng, cũng chỉ hạ cái tôi của mình xuống chút ít để đối phương biết rằng họ quan trọng. Nhưng được mấy lần như thế? Em chẳng phải đứa luôn cố gắng hoài niệm về quá khứ. Em sống cho tương lai cho bản thân mình.

Nếu một ngày em cho rằng mình hết đã hết nhớ nhưng chưa chắc rằng mình đã đạt giới hạn quên. Thời gian thần kỳ lắm. Chỉ cần bẵng một thời gian là thôi nhớ anh. Nhưng lại chẳng thể quên anh. Lạ phải không? Em cũng thấy thế. Quên một người chẳng qua là đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Nhưng vốn dĩ một người đã từng chiếm trọn con tim. Đâu phải nói quên là quên ngay được. Có những ngày mình lạc lối trong truyen tinh yeu nhưng lại chẳng thể nào lý giải nổi tại sao lại thế. Giống như những hạt mưa rơi hẫng từ bầu trời mà chẳng thể gọi tên.

Em và anh chúng ta cắt nhau một lần rồi xa nhau đến vô cực. Đấy là điều chẳng ai muốn, Nhưng thật kỳ diệu, cuộc sống có thể biến hai người dưng thành thân thuộc, biến hai người thân thuộc thành người dưng mà là lại chẳng có nguyên cớ nào.

Đến một ngày nào đó chúng ta mất hút nhau trong dòng người vội vã, mới nhận ra rằng mình đã từng có hơi ấm của đối phương. Nhưng trái đất lại không thể ngừng quay vì một người nào đó, chúng ta cũng chẳng thể vì nhau mà quay lại. Đều là đi tìm nhau trong những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày, em bỗng tìm hơi ấm xưa từ đôi bàn tay khác. Anh bỗng nhiên âm thầm hy vọng em một đời an yên và hạnh phúc.

Chúng ta sau đó đều nhận ra rằng mất nhau chính là một câu chuyện đã từng...

" Anh đã từng là của em, Em đã từng là của anh - Chúng ta đã từng là của nhau"!








Tuổi 21!!

21 tuổi!!

Những ngày như thế chỉ muốn vùi đầu vào mà ngủ, ngủ mê man, ngủ li bì chẳng cần biết thế giới xung quanh thế nào, có biến mất thì chắc cũng mặc kệ thôi! 21 tuổi, chẳng thừa chẳng thiếu giác quan để cảm nhận, để biết tốt xấu nhưng rồi vẫn mắc sai lầm, mắc đủ thứ chuyện thậm tệ nhất của cuộc đời. Cho dù tự mình bước đi những bước chậm thì cũng chẳng thể nào kéo cái cuộc sống xô bồ, tập nập ngoài kia chạy chậm lại theo mình.

Ba lô trên vai, những chuyến đi, những cuộc chơi chẳng cần biết sáng mai tỉnh dậy sẽ như thế nào. Trong khi chắc nhiều bạn bè tôi phải dậy từ sớm tinh mơ chạy buôn, kinh doanh, tay bồng tay bế cho con ăn. Mỗi lần về đến nhà gặp các bạn mà mình cảm thấy ở cái tuổi 21 chẳng có gì thế!

21 tuổi, sao mà cứ phải chiều lòng những người chẳng giúp gì cho mình, những kẻ khốn cùng nhất. Cuộc sống này thấy thật giả tạo, mà biết là thế rồi cũng vẫn cười sảng khoái nâng ly cạn chén rượu với những kẻ không thích. Cái xã hội đồng tiên, tay dao tay súng, chẳng thế nào mà làm gì cho thoải mái. Chỉ cần buông bỏ xuống thôi là có những kẻ sẵn sàng tiêu diệt, san phẳng mà chẳng tiếc thương gì. Con người giờ thật đáng sợ.


21 tuổi, sao mà lận đận chẳng buồn nhìn lại đã đi đoạn đường vừa qua như thế nào, chưa quay lại mà chỉ nghĩ thôi là đã đủ thấy sợ rồi. Người ta thì cứ lao vù vù chứ tôi thấy cứ bước từ từ thôi, nhẹ nhàng mà chẳng phải nghĩ đến điều gì. Cuộc sống này vốn nó phức tạp lắm, nghĩ đơn giản thì là nó đơn giản thôi. Đâu có chi?

21 tuổi, bỏ nhà theo lũ bạn điên đi trốn, đi phượt, đi bụi nhưng cuối cùng, sau những chuyến đi thì đích đến vẫn là nhà. Nhà to nhà nghỉ thì vẫn có chiếc giường chăn ấm đệm êm, vẫn có những bữa cơm mẹ nấu, vẫn có những người không quay lưng với mình kể cả mình có lầm đường lạc lối đến thế nào.

21 tuổi, đủ điên để khác biệt, đủ cuồng nhiệt để yêu say đắm, đủ đam mê để đi...

Nhưng

21 tuổi, 21 tuổi, 21 tuổi chênh vênh nhất!

Đừng đánh mất nhau vì lỡ một nhịp yêu

Em không hề muốn chúng ta sẽ như câu chuyện ấy...

Miss với anh là nhớ

Còn trong em là nhỡ

Nhớ nhớ rồi nhỡ nhỡ

Thế là lạc mất nhau

Từ nay mãi về sau

"Miss" là gì anh nhỉ? Với nhiều người có lẽ là "nhớ". Còn riêng em nó chính là "nhỡ" – là vô tình hay cố ý mà lạc mất nhau.

Mà cũng thật ngộ anh nhỉ, con chữ để tạo nên nó là như nhau cứ ngỡ rằng sẽ mãi sánh bước bên nhau nhưng rồi vì dấu câu bé nhỏ mà đã thay đổi tất cả bất ngờ rẽ sang những lối đi riêng.


Và cũng như câu chuyen tinh yeu của rất nhiều người đã_đang_sẽ thương nhau. Bước chân của họ rồi sẽ cùng nhau in dấu trên mọi con đường, bóng dáng của họ sẽ quyện vào nhau và rồi thời khắc ấy họ cứ ngỡ đôi bàn tay ấy mãi mãi sẽ không rời nhau cũng như bóng dáng của con chữ "N.H.Ơ ". Sự ngọt ngào ban đầu làm cho chính họ "tạm" quên mất bản thân vốn dĩ là những bản ngã khác nhau nên cho dù có dung nạp có hòa quyện đến thế nào thì họ vẫn chỉ là những cá thể độc lập.

Cũng như con chữ kia, đâu ai biết được đến một ngày chúng vẫn là sóng bước trên cùng con đường và đích đến của cả hai đã là không còn chung hướng. Vậy nên với em không gì là mãi mãi, vượt qua được nỗi "nhớ" liệu rằng chúng ta lại có để "nhỡ" nhau?

Em không hề muốn chúng ta rồi sẽ như câu chuyện ấy, dù rằng con đường của đôi ta rồi cũng đôi lúc sẽ gặp phải "dấu câu" nhưng em hi vọng mình đừng vì lỡ một nhịp yêu thương mà đánh mất nhau trọn đời. Đừng vì những vụn vặt mà gom thành những tòa thành ngăn cách đôi bờ anh nhé.

Thà gặp kẻ thù rõ ràng

Điều đáng sợ nhất là người tốt giả tạo

"Giaù vì bạn, sang vì vợ"

Tình bạn là mối quan hệ không thể thiếu của mỗi con người trong xã hội. Ai cũng cần phải có một vài mối quan hệ bạn bè trong cuộc sống, nhưng không phải ai cũng có thể trở thành bạn của bạn.

Tình bạn phải được xây dưng trên mối quan hệ vô vụ lợi, chân thật và thẳng thắn, ấy mới bền lâu.


Nếu chỉ coi như là mưu cầu mục đích lợi dụng thì không được coi là tình bạn nữa rồi, không chóng thì chầy sẽ tan biến. Nhiều lúc trên đoạn đường đời, chúng ta không nhận diện được đâu là bạn đâu là thù, thà rằng ta hiểu kẻ thù rõ ràng còn hơn gặp người bạn giả dối, điều đáng sợ nhất là người tốt giả tạo.

Có người bạn nói với tôi rằng: Một tình bạn đúng nghĩa, một cau chuyen tinh yeu sắc son là thứ tình mà khó khăn đến mấy, thị phi đến mấy người ta cũng vẫn tin tưởng vào bạn mình, người mình thương yêu. Sẻ chia và cùng nhau vượt qua sóng gió ấy mới là đúng nghĩa.

Người hiểu biết là người biết xây dựng và giữ gìn tình bạn.

Em đã quên với những vết thương mà anh tạo ra

Em không bao giờ hối tiếc về khoảng thời gian đó

Đêm xuống rồi anh ơi.

Chắc giờ này anh đang say giấc nồng rồi, còn em vẫn mãi đắm chìm vào khoảng thời gian xinh đẹp của cái được gọi là "ngày xưa" đó, chỉ để nhớ về anh, chỉ để xoa dịu đi những gì mà anh đã mang lại cho em.

Dù em biết làm như vậy, em là một kẻ ngốc nghếch mãi vấn vương mối tình hồi xưa đó, trong khi đó anh đang hạnh phúc tay trong tay với người con gái mới đó.

Em biết, quên anh là chuyện không thể nào, với em truyen tinh yeu như hơi thở và không khí... Nó không bị quên đi mà chỉ tạm thời "quen" để rồi khi em đã "quen" với nỗi nhớ và niềm đau đó, em biết em đã trưởng thành. Cho dù sự trưởng thành đó em đánh đổi bằng những tổn thương mà anh ban tặng, cả những giọt nước mắt đắng ngắt lăn dài trên má và đọng lại ở hàng mi. Nhưng em không hối tiếc, không bao giờ hối tiếc về khoảng thời gian đó. Nếu được chọn lựa lại, em vẫn bước tiếp đến bên anh, đi cùng anh cho dù nó chỉ là một đoạn đường ngắn, một chuyến xe buýt tạm bợ để anh đến chạm kế tiếp, anh bước xuống, bỏ mắc chiếc xe buýt vẫn còn lưu luyến hơi thở quen thuộc của anh.


Đêm xuống rồi, đã bao nhiêu đêm em "quen" với nỗi nhớ của anh, thì hôm nay nỗi nhớ đó "lạc" qua tâm hồn em, đánh thức sự nhung nhớ đó, em lại nhói lên từng nhịp, từng nhịp một....anh vẫn mạnh khỏe phải không anh?

Anh có biết, em có thói quen, thói quen như việc em nhớ anh, và em quen với nỗi đau anh đã ban tặng cho em...em quen thuộc với nó quá nên em cứ tưởng mình đã quên nhưng thật ra em đã lầm, em chưa từng quên, chỉ là em Quen, quen quá nên em không nhận ra, giống như Không khí, em nghĩ nó không tồn tại nhưng thật ra nó vẫn luôn tồn tại mà phải không anh?

Em vẫn âm thầm theo dõi cuộc sống của anh, em luôn tìm tất cả mối quan hệ để biết được cuộc sống của anh như thế nào, nhưng em không đủ can đảm để đứng trước mặt anh....vì em sợ, em sợ mình sẽ làm điều gì đó kinh khủng khiếp anh ạ.

Em nhìn thấy cô ấy bận áo cưới, nước mắt em chảy dài, em không hiểu sao nó chảy dài nữa, rồi em nhận ra....Ngốc quá, thời gian không bao giờ chữa lành vết thương, nó chỉ làm Mờ đi, làm mày Quen với vết thương đó tưởng nó không đau thôi....anh vẫn đang hạnh phúc

Còn em đã Quen với niềm đau, đau thương thì mãi chỉ là đau thương, cho dù bước tiếp với người tiếp thì sao mà em có thể nào Quen và quên đi nổi nỗi đau đó, nếu có thì chỉ là em đang Quen dần với sự hiện diện của nó mà thôi.

Mong rằng thói Quen đó mãi ngủ yên, đừng "lạc" vào tâm hồn của em như hôm nay. Để em Quen dần rồi Quen luôn hết cả đoạn đường còn lại cho dù trên chiếc xe buýt đó anh đã không ngồi ở đó từ rất lâu rồi.

Tình yêu chỉ là thứ lừa đảo

Suy cho cùng tình yêu cũng chỉ là thứ lừa đảo người ta dễ nhất

Lắm khi cô đơn thất tình và buồn, người ta thấy bế tắc và không muốn sống...

Đôi lúc con người ta vẫn thế, chỉ muốn chết ngay và luôn. Chấm dứt mọi buồn đau trên đời. Nhưng chết đâu có dễ như là đang sống. Nếu còn được hưởng dương thì có lao xuống sông tự nhiên cái bản năng ham sống trong trỗi dậy. Đang từ từ chìm nghỉm, đến khi sắp chết tự nhiên não lóe lên những luồng suy nghĩ, thấy chết là một tính toán thua lỗ nhất trong cuộc đời, có khi lại lập tức ngoi lên mặt nước kêu cứu...

Tình yêu thì có vẻ Tây hay ta cũng giông nhau thôi. Dễ bị phụ tình, sai lầm và khờ dại. Lần đầu bị tình phụ cũng chưa chắc lần yêu thứ hai bạn tránh được tai nạn ấy.

Tôi có một người bạn thất bại trong tình yêu, sau vài năm mới dứt được sự u buồn để bắt đầu yêu lại. Mối manh và quen biết, đời quá đen là gặp hai cô gái một lúc. Cô gái yêu anh thì anh lại không yêu, đi say mê cái cô không yêu anh ta mới đen chứ.

Tình cảm là thứ khó đoán. Cô gái đưa ra nhiều lời ước hẹn để anh chàng đã một lần cắm đầu xuống sông tự tử vì tình lại đắm đuối si mê. Bao nhiêu hi vọng, hẹn hò, đính ước. Chàng trai bỏ cả công việc để cùng cô gái mới này đi đến một miền đất khác. Nhưng đến phút cuối cô thẳng thừng từ chối chuyến đi và nói mình đã có một nơi chốn khác...


Nhìn thằng đàn ông một mình ôm phản lao ra biển. Người ta sẽ đoán anh ta lại đâm đầu tự vẫn xuống biển sâu. Nhưng không, anh tỉnh táo tầu rồi. Anh ném đi chiếc nhẫn vừa mua giống như đang rứt trái tim mình ra.

Nỗi đau bị tình phụ đau hơn người ta tự tay lấy dao khứa vào da thịt. Nhưng đau lần hai sẽ giản dị hơn đau lần nhất, đau lần ba lại giảm đi chút nữa. Sau một hồi để sóng biển vuốt ve thì người có thâm niên bị tình phụ kia chợt nhận ra. Đời suy ra chuyen tinh yeu cũng chỉ là thứ lừa đảo người ta dễ nhất. Thất tình cũng chỉ là những nỗi buồn ấm ớ, anh nhặt lại chiếc nhẫn và trở về...

Chiếc nhẫn được đeo vào tay người không phải là anh yêu, thì những giọt nước mặt chậm chậm lăn nhẹ trên hàng mi của anh chàng đen phận. Anh khóc không phải vì xúc động mà khóc vì đau, nỗi đau tình phụ, nỗi đau dối lừa. Dối lòng mình và dối người.

Ờ mà làm gì phải đau, khi đời chia cho mình những quân bài xấu chứ.

Gia đình!!

Sai lầm lớn nhất của đời người

Vài phút trước tôi có đọc được một bài viết trên Yan News,và đập vào mắt tôi đầu tiên là những dòng viết này "Ra khỏi phòng thi, bố lẽo đẽo cầm chiếc mũ cối chạy theo cô bé, "Con làm được bài không?", "Có ôn đúng tý nào không?", "Liệu được mấy điểm"... Cô bé không nói gì, chỉ quay ngoắt lại nhìn bố, mặt nặng mày nhẹ...

Bố im lặng..."

Cùng là một con người, sinh ra cùng thời điểm,cùng cách sống, nhưng họ-những người con được học, họ lại có những cách hành xử khác nhau... Đọc xong bài viết đó, tôi chỉ thấy buồn, buồn vì những người con đó-họ có hạnh phúc, có điểm tựa vững chắc như vậy mà không biết trân trọng.

Tôi ao ước được như họ, những người con thật may mắn, nhưng tôi cũng không thấy tủi vì không được có bố mẹ đưa đi. Một ngày cuối tháng sáu nắng gắt, có một con bé nhìn ngu ngơ, ngờ nghệch, loay hoay tìm hướng về trường Luật. Cô khóc, khóc vì bước chân không biết sẽ phải đi ra sao, cô mệt và chỉ muốn chạy trốn...


Nhìn họ có người thân đưa đi, cô không kìm được lòng muốn, và cũng những ngày tháng sáu nắng gắt, cô được trao bằng ở trung tâm Hội nghị Quốc gia, và cũng chẳng có ai xuống chung vui với nỗi tứ thất của cô. Nhưng giờ cô chẳng buồn và cũng chẳng trách bố mẹ,bởi dù họ không bên cạnh cô, nhưng chỉ cần một cuộc điện thoại " Con gái của bố thi tốt nhé" "Con gái nhớ làm những phần dễ ăn nhé,chén nó cho nhah đó" "Con gái nhận bằng nhớ phải cười nhé" "Con gái à, nay con nhận bằng vui chứ"...

Vậy đó, đâu phải sự yêu thương, là phải bên cạnh, là phải chở che, mà chỉ cần khi có những vấp ngã, khi có những nỗi đau trong tim, thì chỉ cần một lời nói " Cố lên, cô gái mạnh mẽ của mẹ" "Cố lên, con gái của bố" chỉ cần có vậy thôi - hai người bạn đời luôn trung thành và mạnh mẽ bên cô, và chỉ cần có vậy, những ngày tháng sáu cuối đời sinh viên thật nhẹ nhàng và giờ áp lực kiếm việc làm, cũng không hề làm cô gục ngã. Bởi cô biết, khi cô ngã, sẽ chẳng có ai lôi cô dậy mà chỉ có người thúc mông cô mà tiến thôi...

Hạnh phúc đơn giản lắm, mong rằng những ai còn có bố mẹ, hãy trân trọng và yêu thương họ hơn người yêu của bạn. Bởi khi thằng (con) người yêu cho bạn ăn "mầm đá" ý, thì cũng chỉ có bố mẹ cho bạn bữa cơm ấm áp thôi.

(*) "Đừng bao giờ coi sự quan tâm của người khác là điều đương nhiên, cho dù người ấy có yêu bạn bao nhiêu, cuối cùng rồi cũng sẽ có ngày cảm thấy mệt mỏi. Lòng người thường sẽ không mất đi vì chuyen tinh yeu lớn nào đó, mà là từ những thất vọng nhỏ tích tụ từng ngày cho đến khi trở thành vết thương chí mạng. Tình cảm của con người cũng giống như chiếc răng sâu, nhổ đi rồi là mất, cho dù có lắp răng khác thì vẫn là răng giả dối vị mà thôi."

Mẹ chồng và nàng dâu đến khi nào mới yêu thương nhau

Tại sao vậy???
Trong các mối quan hệ gia đình, mối quan hệ giữamẹ chồng và nàng dâuvẫn thường là chủ đề nóng, đến nỗi nhiều cô gái trẻ chưa chồng tuyên bố, chỉ lấy anh nào đáp ứng điều kiện không phải "làm dâu". Xung quanh vấn đề này, có nhiều câu hỏi "tại sao" cần lời giải đáp.

Một là, mẹ chồng và nàng dâu đều là phụ nữ, thấu hiểu những nỗi vất vả của "kiếp đàn bà", sao họ không thể thương yêu nhau, nhất là khi đã chung sống dưới một mái nhà? Nhiều chuyện quá nhỏ, những người đàn ông trong gia đình còn không để ý đến, nhưng chính những người phụ nữ lại moi móc ra để làm khổ nhau? Tại sao làm cho người kia phải khóc, phải sợ, phải khuất phục thì người này mới vui lòng?

Hai là, tại sao cả hai người phụ nữ đều thương yêu một người đàn ông lại không thể đoàn kết, hòa hợp, cùng nhau mang lại niềm vui chung cho gia đình và cho chính người đàn ông mà mình yêu thương? Tại sao họ cứ phải đẩy người đàn ông đến chỗ trả lời câu hỏi "mẹ hay vợ?". Mẹ cũng cần, vợ cũng quý, hai người phụ nữ ấy yêu người đàn ông theo cách của mình, đâu có phải là hai tình địch, sao phải giành nhau, một mất một còn.

Ba là, nhiều người phụ nữ đã từng khổ sở về chuyện làm dâu vì có người mẹ chồng cay nghiệt,vậy mà tại sao họ không biết thương con dâu của mình, mà lại bắt cô ấy chịu tất cả những cay đắng ngày trước mình đã phải nếm trải? Nhiều phụ nữ cùng lúc vừa làm mẹ chồng, vừa làm con dâu, tại sao họ vừa có thể bắt con dâu yêu thương mẹ chồng, coi trọng, vun vén, phục vụ nhà chồng với lý do "dâu là con". Nhưng khi đóng vai con dâu, họ lại thoái thác trách nhiệm, coi thường, thiếu trách nhiệm với nhà chồng của mình, với lý do "con dâu khác máu tanh lòng". Không lẽ lại phải sống hai mặt, phải lắt léo như vậy hay sao? Họ có thực sự hạnh phúc không, có nhận được sự kính trọng của cô con dâu không, khi chính mình cũng là cô con dâu không ra gì?

Bốn là, hiện nay mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu đã có ít nhiều thay đổi về hình thức, nhưng bản chất vẫn không sáng sủa là mấy. Trước đây các bà mẹ chồng thường cay nghiệt, đối xử tệ bạc với con dâu, coi con dâu như kẻ ăn, người ở, khiến nhiều cô con dâu không chịu đựng được, phải "xách túi ra đi". Ngày nay, nhiều cô con dâu đối xử không tốt với mẹ chồng, coi mẹ chồng như người giúp việc, như người trông nhà, bế con không công cho mình, khiến biết bao bà mẹ chồng khóc thầm ban đêm, muốn bỏ nhà ra đi, nhưng lại thương con, thương cháu mà chấp nhận ở lại. Vẫn là kẻ thắng, người thua. Đến khi nào họ mới yêu thương nhau thực sự?Đó là những câu hỏi, cũng là những thông điệp gửi tới mọi người, những ai đang làm mẹ chồng, đang làm con dâu hay đang vừa làm mẹ chồng, vừa là nàng dâu!

Em à, rồi cũng phải lớn thôi

Em ơi, mình đã lớn thật rồi
Một buổi chiều cuối tháng 7, nắng tắt. Nhìn lên bầu trời đã ráng vàng, cảm thấy bản thân sao chông chênh quá. Bầu trời thì rộng lớn mà bản thân lại nhỏ bé quá đỗi. Đôi lúc tự hỏi mình rằng ta tồn tại vì điều gì?


Trái tim hoang hoải không lối thoát, cứ để mặc tâm hồn phiêu du đây đó với gió với mây. Chợt nhận ra, em ơi, mình đã lớn thật rồi. Sự trưởng thành được đúc kết từ những đau đớn chông gai mà em đã trải qua ở cái tuổi còn quá non trẻ. Có những lúc, em hay trách bản thân mình rằng sao lại yếu đuối quá vậy. Nhưng lại có những lúc, cứ hờn trách mình mãi thôi, vì sao em mạnh mẽ và gai góc thế? Có phải vì quá mạnh mẽ mà những gió mưa cuộc đời cứ đổ dồn vào em, đến nỗi, cô gái của tôi cứ phải xù lông lên để bảo vệ mình? Nhưng em biết không, sự gai góc đó của em, đôi khi lại chính là một con dao đâm ngược trở lại em, tạo nên những vết thương sâu dài mà có lẽ, em phải dùng cả đời này để xóa bỏ...

Em hay trách rằng sao mình lại lớn nhanh quá? Những bạn bè trang lứa còn đang vô tư với những câu http://cauchuyentinhyeu.biz/chuyen tinh yeu mới mẻ của cuộc sống. Còn em, em cứ suốt ngày lo toan, cuộc sống cũng vì thế mà bộn bề? Em biết không, ai rồi cũng phải lớn thôi. Sự trưởng thành của em, đôi khi chính là "vũ khí" lợi hại nhất mà Thượng Đế ban tặng cho em.

Ai đó còn đang mải mê chạy theo hoa bướm, em đã biết tính toán đường đi nước bước cho mình. Ai đó còn đang vô tư lự bên vài trang nhật kí học trò, em đã tự mình học cách bảo vệ mình khỏi những cạm bẫy, chằng phải sao? Ai đó còn đang vùi đầu vào những trang sách giáo khoa thì em đã biết đọc những cuốn sách triết học hay chính trị. Vậy nên, đừng tự trách mình đã lớn quá nhanh. Vì rốt cục, sự trưởng thành đó, suy cho cùng được đúc kết từ những gì em đã trải qua. Trải qua càng nhiều, càng hiểu biết. Hiểu biết càng nhiều, lớn càng nhanh. Lớn rồi, có thể chạy theo rất nhiều thứ mà em chưa từng nghĩ đến..

Bởi vậy, đừng lo sợ, cũng đừng oán trách, cứ để mặc đó và lớn thôi em...

Quên em đi!!

Người con gái đã dối lừa anh....

Em đã từng chỉ có mình anh.
Đã từng yêu thương anh hơn tất cả.
Đã từng hy sinh hết mọi thứ vì anh.
Đã từng nguyện suốt cuộc đời này sẽ mãi bên anh.
Nhưng bây giờ...
Em cũng đã rời xa anh.
Cũng đã làm anh tổn thương.
Cũng đã gieo bao nhiêu sự đau khổ cho anh.
Cũng đã lừa dối anh nhiều chuyện.
Cũng đã bỏ anh ở lại mà đi tiếp....chỉ một mình.

Em xin anh, xin anh đừng hận em, xin anh! Một ngày nào đó anh sẽ hiểu cho em....
Em yêu anh! Nhưng để bên anh suốt đời, để mang cho anh hạnh phúc trọn vẹn. Em không làm được.
Mai sau này em mong anh sẽ thật bình yên, trên con đường không có em, trên con đường mà anh sẽ cùng bước đi chung với một người khác không phải em. Hãy quên em đi, anh sẽ thấy nhẹ nhõm và sống tốt hơn, quên đi em anh sẽ không còn vướng bận điều gì nữa...
Người em đã yêu thương hơn tất cả, anh hãy sống thật tốt được không?
Hãy thôi nghĩ về em, thôi nghĩ về đứa ích kỷ này, em chỉ biết nghĩ cho em mà không nghĩ đến anh và bỏ anh lại......



Anh đã nói nếu em lừa dối anh thêm lần nào nữa kể cả tình bạn chúng ta cũng không còn, giờ mình đã là những người dưng rồi anh nhỉ? Sẽ không còn những lần gặp nhau, sẽ không còn nụ cười ngọt ngào.....sẽ không còn gì nữa.

Anh sẽ quên được em chứ, sẽ quên người con gái đã mang biết bao dối lừa đến bên anh. Chẳng có gì là khó khăn để quên đi một người như vậy đúng không anh? Sẽ nhanh thôi. Ngày còn yêu, chúng ta đã khiến cho rất nhiều người phải trầm trồ ganh tị, còn bây giờ chẳng còn là gì của nhau nữa, em không đủ can đảm để nói với mọi người rằng chúng ta đã đường ai nấy đi. Những người yêu thương em và yêu thương anh họ sẽ như thế nào khi biết chuyện này. Em không dám...

chuyen tinh yeu 5 năm của mình thật đẹp phải không anh, những hồn nhiên những vui đùa tuổi trẻ mình đã được bên nhau, cùng nhau chia sẽ tất cả những thứ, em có anh và anh có em, những điều đó bây giờ sao xa xôi quá, em chẳng với tới nữa rồi.


Hãy thôi nghĩ về em và tìm người con gái khác mang cho anh được hạnh phúc trọn vẹn, và cùng anh bước suốt cuộc đời nhé anh!
Ta sẽ sớm quên nhau thôi./....








Cậu có mệt không??

Người lớn à...

Người lớn ơi, cậu mệt không?

Mỗi sớm thức dậy lo cơm áo gạo tiền, công việc quần quật mải mê cả ngày làm mãi không hết.

Những tháng ngày tuổi trẻ chỉ cần lo học hành, vui chơi, thảnh thơi biết mấy nay đã không thể quay lại.

Người lớn ơi, cậu mệt không?

Tan tầm một mình chạy xe về nhà mới đơn độc làm sao, những bữa cơm gia đình cùng mẹ hiền ở quê nhà đã từ rất lâu cậu thiếu vắng.

Mở cửa về nhà chỉ có mình cậu trong căn phòng lặng yên đến đáng sợ. Lúc này đây, liệu cậu có nhớ biết bao những tiếng mẹ cằn nhằn mỗi khi cậu về trễ, cậu có thấy nhớ vô cùng tiếng ba la rầy mỗi lúc cậu làm sai, hay thậm chí là tiếng cười giòn tan của đứa em trai kháu khỉnh luôn bám đuôi cậu.

Cậu có nhớ tất cả những điều đó không?

Người lớn ơi, cậu mệt không?

Khi cậu nhận ra cuộc sống này mới khó khăn biết bao, mọi chuyện không phải lúc nào cũng như ta mong muốn. Nhiều lần gặp khó khăn, trắc trở, cậu muốn khóc nấc lên cho vơi nỗi sầu nhưng lại chẳng thể để người khác trông thấy.

Những giọt nước mắt vòi vĩnh quà vặt khiến bố mẹ dễ dàng xiêu lòng ngày xưa nay chẳng thể khiến ai mềm lòng. Lúc ấy, cậu thấy thế nào?

Người lớn ơi, cậu có ổn không?

Khi len lỏi giữa những đám đông náo nhiệt, cậu cảm thấy mình vô cùng lạc lõng.

Đám bạn ngày nào cùng nhau rong chơi khắp các nẻo đường đã từ lâu lắm rồi đều mỗi đứa một nơi. Công việc của người trưởng thành bận rộn đến mức dù là những mối quan hệ có thân thiết đến đâu, cũng chẳng thể cho nhau vài cái hẹn ngắn ngủi trong năm.

Người lớn ơi, cậu thấy thế nào?

Khi cậu nhận ra bản thân mình đã lãng phí biết bao thời gian để khiến bố mẹ vui lòng, thay vào đó lại ngỗ nghịch, bướng bỉnh suốt cả quãng thời gian tuổi trẻ.

Để rồi giờ đây, khi cậu nhận ra bản thân cần phải yêu thương bố mẹ nhiều hơn, chăm sóc bố mẹ nhiều hơn, thì thời gian dần cướp đi những người thân yêu của cậu. Những nếp nhăn trên trán bố chằng chịt, giấc ngủ không êm ả của mẹ mỗi đêm, những căn bệnh tuổi già cứ lâu lâu lại ghé thăm khiến bố mẹ cậu luôn mệt mỏi biết bao.

Lúc này đây, cậu liệu có thấy hối hận vì đã không dành nhiều thời gian bên bố mẹ hơn?

Người lớn ơi, cậu có thấy đau lòng không?

Khi cau chuyen tinh yeu chẳng hề vĩnh hằng như những câu chuyện cổ tích Lọ lem và hoàng tử.

Hợp rồi lại tan, đến rồi lại đi, thật khó để gặp một người cùng cậu đi cả trăm năm.

Yêu thương ngắn ngủi khiến cậu chẳng mong đợi gì nữa, chẳng chờ trông gì thêm, chẳng dám kiếm tìm một tình yêu sẽ là tình cuối.

Người lớn ơi, cậu vẫn ổn chứ? Cậu thế nào rồi? Cậu có sao không? Cậu không buồn chứ? Cậu mệt mỏi không?

Người lớn ơi, có phải rất nhiều lần, cậu mong ai đó sẽ hỏi mình những câu hỏi giản đơn như thế? Rất nhiều lần cậu mong có ai đó sẽ nhận thấy cậu đang vất vả biết bao, cô đơn biết bao.

Nhưng người lớn ơi, cậu phải mạnh mẽ lên, cậu đừng dừng bước nhé!

Dù cho cuộc sống phía trước còn biết bao khó khăn chờ đón cậu, dù rằng mỗi ngày cậu đều thấy mệt mỏi biết bao bởi quá nhiều gánh nặng trên đôi vai gầy.

Nhưng người lớn ơi, cậu phải bước tiếp nhé, cậu đừng bỏ cuộc, có được không?

Bởi sau lưng cậu, vẫn còn rất nhiều người yêu thương.

Sau lưng cậu, còn biết bao nhiêu người lắng lo cho cậu từng chút.

Người lớn ơi, cậu đừng từ bỏ niềm hi vọng nhé, dù rằng đã thất bại biết bao nhiêu lần.

Bởi ai mà biết được, có phải hay không ngày mai thôi, cậu sẽ thành công, ngày mai thôi, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.

Người lớn ơi, tương lai còn dài, cuộc sống còn đầy, người yêu thương cậu vẫn còn rất nhiều.

Vậy thì người lớn ơi, cậu có mệt mỏi không? Nếu có, hãy tạm nghỉ ngơi một chút, rồi lại bước tiếp, nhé!

Những ngày nắng

Cô khỏe chứ!!!

Lạ - Yêu - Hi sinh - Thương. Mọi thứ trên thế gian này đều sẽ rất nhàm chán khi không có chút cảm xúc nào được đặt trong đó cả, kể cả đồ vật, kể cả con người, mọi thứ xung quanh chúng ta. Nhưng chúng ta - những con người có học thức, có tâm hồn và là loài phát triển hơn tất cả. Chúng ta có cảm nhận đặc biệt về cảm xúc, chúng ta biết chia sẻ cảm xúc của mình.

Chào cô! Chắc cô vẫn còn nhớ ngày mà chúng ta gặp nhau chứ, cô không nhớ sao. Chúng ta đã gặp nhau vào một ngày mưa tầm tã, trời đổ mưa như trút xuống vai tôi - một thằng con trai thất bại trong việc tỏ tình với người yêu. Nhưng rồi cô đã xuất hiện, vỗ vai và ngồi cùng tôi tại ghế hoa viên, cô ngồi im ko nói một lời, một tay vỗ vai một tay vẫy chào tôi, tôi ngước lên và thấy cô cũng đang khóc...Cô có hoàn cảnh giống tôi sao? Hay do mưa? Mà sao cô lại ở đây với tôi?... Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu tôi sau chuyện tỏ tình không thành.


Tôi đưa cô vào trong một ngôi trường cũ, một trường cấp hai đang trong thời kì nghỉ hè nên chẳng còn ai, người tôi và cô đều ướt nhẹp, tôi bắt đầu nhìn cô một cách lạ lùng và sợ hãi, sau đó thốt nên một câu hỏi: Cô tên gì? - Em tên Linh. Em cũng vừa mới tan làm, thấy anh ngồi một mình ở ghế và em cũng không nghĩ mình ra an ủi anh, có vẻ anh đang không vui sao?....

Trong đầu tôi lúc này chỉ nghĩ đến cô gái này bị điên sao, tự dưng trời mưa gió lại chạy ra ngồi với mình, cô ta cố tình bị cảm và đổ lỗi cho mình sao.... Nhưng khi tôi nhìn cô xõa tóc để trút nước mưa xuống, cô lúc đó trông thật đẹp, một vẻ đẹp dịu dàng làm sao. Cô cười và đưa cho tôi một quyển sổ, trong đó có lưu số của cô mặc dù đã ướt nhẹp nhưng tôi vẫn tìm được số. Rồi cô đi ngay sau khi trời hết mưa. Đó chính là lần đầu tiên tôi và cô gặp nhau... Thật ngộ phải không.

Mấy ngày sau, tôi bắt đầu đi tìm chỗ cô đang làm và có vẻ ông trời sắp đặt cho chúng ta gặp nhau sao? chỉ đi vài khu phố lại thấy cô đang ngồi ngay cửa sổ quán cà phê tôi hay đến. Cô đang ngồi viết bài cho một cuốn sách ngôn tình nào đấy. Cô lại có cùng sở thích giống tôi sao? tôi liền hỏi ngay. Cô cười và đưa tôi một cuốn sách mà cô đã được xuất bản. Nó có tên là:" Hãy yêu em khi trời còn nắng " tôi về nhà và bắt đầu đọc từng trang sách cô viết. Sau đó tôi và cô thường xuyên gặp nhau, đi chơi với nhau, kể cho nhau nghe việc làm của nhau, và hầu hết mọi ngày tôi và cô đi chơi đều là những ngày trời nắng dịu rất đẹp. Thật đáng nhớ.

Vậy rồi cô cũng bỏ đi, đi theo một anh chàng khác, và tôi lại trở về với hiện thực, vẫn là chính tôi, vẫn ngồi một mình dưới mưa và chờ cô quay lại vỗ vai tôi. Nhưng tất cả chỉ là mơ ước viễn vông. Tôi đã đánh mất cô từ ngày mà anh chàng kia đến. truyen tinh yeu mà! Không hề bền vững nếu không phải xuất phát từ hai phía. Tôi yêu cô, cô yêu anh ta, và coi tôi là một người bạn cảm nhận văn học tốt. Tôi đành bước ra đi, tiếp tục nguồn cảm hứng mà cô đã gửi đến tôi, tôi tiếp tục viết văn và trở thành một nhà phê bình văn học nổi tiếng. Nhưng cô biết không, kể từ khi cô ra đi tồi hầu như không có một ngày nào nắng đẹp dịu như ngày tôi còn có cô cả. Vì tất cả đều bị nhấn chìm trong sự buồn bã của tôi mất rồi!

Nếu ngày ấy chúng ta không gặp nhau

Nếu một ngày em được ước...
Sẽ chẳng có gì nếu ngày ấy ta chẳng gặp nhau, sẽ chẳng có gì nếu em không reply lại tin nhắn, và cũng chẳng có gì nếu như em không rung động để rồi giờ thấy chai lì cảm xúc như vậy.

Anh có bất ngờ về điều ước này của em không? Chắc cũng chẳng có gì bất ngờ đâu anh nhỉ, vì con người, mỗi khi cảm thấy phạm phải sai lầm, họ sẽ lại tự ủ mình trong mớ suy nghĩ mông lung, tự tưởng tượng ra những điều không thể và thường ước những gì không thể xảy ra.

Và em, em cũng vậy thôi, em cũng chỉ là một người bình thường, nên có những điều ước về chuyen tinh yeu hay những suy nghĩ tiêu cực cũng rất bình thường.

Nhưng nhờ có những lần vấp ngã ấy, em học được những điều mà chẳng ai có thể dạy. Chỉ khi tự vấp ngã rồi mới có thể nhận ra.

Em sẽ chẳng viết những lời này cho anh nếu như không có chuyện bất ngờ, một người lạ mà quen, quen mà lạ với em. Người từng cho em cảm xúc, nhưng cũng có em nỗi buồn và cả những giọt nước mắt.

Lẽ đời, có thể sẽ xoay vòng, có vay, thì có trả vậy nhưng em vẫn thấy bất ngờ. Em cũng không hiểu, tại sao em có thể yêu một người như vậy anh ạ. Hèn nhát, yếu đuối! Nực cười quá phải không anh?

Em vẫn luôn nghĩ "người lạ" ấy sẽ là chỗ dựa vững chắc! Chẳng thể ngờ,một ngày nhận ra đó chẳng phải thứ mình vẫn nghĩ. Chẳng thể ngờ, lịch sử lặp lại, nhưng người chịu đựng nỗi đau ấy không phải em, mà là "người lạ" ấy.



Dựa núi, núi sẽ đổ, dựa sông, nước sẽ chảy, dựa người rồi sẽ có lúc người bỏ ta đi. Em học được 1 điều, sẽ chẳng thể dựa dẫm vào ai mà chỉ có thể tự bước đi trên đôi chân của mình. Đứng vững trên đôi chân có lẽ sẽ chẳng lo ngã nữa anh nhỉ!!

Anh biết không, có người từng nói với em rằng "Em nghĩ rằng anh sẽ đẩy em ngã ư?" Một câu nói, đủ làm một cô gái như em suy nghĩ. Và cũng thật dại khờ, khi tin điều ấy là sự thật. Họ chẳng tự tay đẩy em ngã, mà sóng gió họ tự tạo ra đã quật ngã em... Nhưng nhờ có những lần vấp ngã, em trưởng thành, biết những việc nên làm, và không nên làm. Tránh những điều làm tổn thương người khác.

Em sợ người khác biết được em đang nghĩ gì, sợ mọi thứ em làm bị người khác đoán được, nên cứ càng cố giấu bản thân đi. Không muốn để họ thấy, có phải em dại lắm không anh?

Chỉ là muốn ghi lại cảm xúc, để gửi đến anh, "chàng trai tương lai" của em!

Cuộc sống thực tế, nhưng nhiều khi ta vẫn nên lãng mạn chút anh nhỉ. Thế mới là cuộc sống phải không anh? Giống như vấp ngã rồi, sẽ phải tự đứng dậy và đừng bao giờ dựa dẫm vào kẻ khác.

Gửi anh! My love









Theo: GUU.vn

Anh à, chúng ta yêu nhau chứ?


Em tự hỏi rằng...

Anh và em dường như hôm nào chúng ta cũng inbox cho nhau. Nhưng chẳng khi nào cuộc nói chuyện kéo dài hơn 10 câu hỏi đáp. Em không rõ chúng ta nói gì mà ít đến thế, nhưng em biết mục đích của nó là để biết hôm nay đối phương sống ra sao.

"Em ăn cơm chưa? Anh đi làm về trễ thế cơ à?"

Nhưng thực ra chẳng bao giờ qua 10 câu nói mà biết được người kia như thế nào, sẽ chẳng bao giờ em biết được đằng sau những câu nói "anh không mệt", "em ổn" là cả những bộn bề tâm trạng của chúng ta đang muốn giãi bày.

Đôi lúc, em không hiểu tại sao chúng ta lại như thế, em nghĩ là anh và em đều bận nên đôi lúc muốn quan tâm nhau nên chỉ hững hờ đến thế. Nhưng em sai rồi, anh và em học và làm từ sáng đến tối nhưng đêm về em vẫn có thời gian nhắn tin với bạn bè của em. Và anh vẫn có thời gian cafe với bạn bè anh, chơi thể thao, onl facebook. Chúng ta chẳng thể nào bận nếu chúng ta muốn dành thời gian cho nhau. Chỉ là anh và em quen với việc nhắn tin dăm ba câu hỏi thăm như thế.

Để rồi có lúc em tự hỏi rằng chàng trai của em, em có yêu anh không? Chúng ta còn yêu nhau không? Dù chỉ vài câu hỏi thăm của anh, nhưng em vẫn chờ đợi, nhìn thấy tin nhắn của anh, em vẫn mỉm cười hạnh phúc và ngủ ngon. Thói quen hay chuyen tinh yeu em và anh chúng ta còn đang mắc kẹt ở đó chưa giải thích được.


Anh à, hôm nay, em gặp chàng trai. Anh ta rất giống anh, chúng em gặp nhau ở bãi đậu xe. Trùng hợp thật, sao giống anh và em vậy nè. Thế rồi em lại nhớ ra cách đây 1 năm anh và em cũng gặp nhau ở bãi giữ xe, định mệnh sao em bị anh quyến rũ bởi những lời nói ấm áp và đầy mê hoặc kia. Và cả khuôn mặt vênh váo em chẳng thể ưa nổi. Vậy mà lúc đó em lại yêu anh.

Nhờ có chàng trai bãi đậu xe năm đó mà em lại có một khoảng thời gian không bị mang tiếng FA anh nhỉ. Hôm nay; nhờ có chàng trai bên bãi đậu xe mà em nhận ra em vẫn còn yêu anh như ngày nào, em không còn mè nheo kể lể mọi chuyện như trước nữa là bởi vì em đã bớt suy nghĩ nhiều rồi, em có thể tự giải quyết được nên không nói với anh. Nhưng còn anh nữa, mọi khó khăn bộn bề hãy thả vào lời nói gửi đến em nhé; dĩ nhiên là em vẫn như xưa cười khì và không biết giải quyết gì cho anh cả, nhưng em sẽ biến nó thành năng lượng cho anh... Tin em nhé chàng trai của em.

Liệu tình yêu có thể vượt qua thời gian và thử thách??

Gửi em,

Cô gái của anh,


Cho phép anh được gọi em với cái tên như vậy nhé.

Hôm nay anh nhớ đến em, giữa nơi đất khách quê người anh nhớ cô gái của anh. Anh quen em khi em đang ở tuổi 20 rực rỡ. Em có một nụ cười tươi hơn cả mặt trời.. nhưng anh thấy được sau nụ cười của em là đôi mắt ngấn sầu. Em 20, là cô gái luôn lạc quan, em luôn nghĩ mọi thứ là tốt đẹp, luôn nghĩ mọi chuyện rắc rối xung quanh em là đơn giản và không có gì đáng buồn để rồi mỗi khi ở bên cạnh em, anh cảm thấy mọi việc nhẹ tênh.



Những lúc anh thấy mệt mỏi chỉ cần em ở bên, mọi thứ lại đơn giản đến lạ thường, em luôn làm anh vui. Nhưng với những việc của bản thân em, em không thể tự làm mình vui được, đó là điều anh luôn lo lắng. Em nghĩ nhiều về tương lai, em dễ buồn vì những chuyện hết sức đơn giản. Em nhạy cảm với suy nghĩ của người khác. Chỉ cần em vô tình làm ai đó không vui hay nổi giận, điều đó cũng khiến em canh cánh trong lòng.

20 tuổi, cô gái của anh mạnh mẽ hơn anh lúc trc rồi, em rong đuổi khắp nẻo đường cho những công việc tình nguyện, cho những buổi hội thảo rồi làm thêm. Em tận lực và tâm huyết nhưng em lại dễ rơi vào trạng thái lạc lỏng. Em thích đó rồi ghét đó. Đó cũng là điều anh sợ khi yêu em, sợ một ngày đánh mất trái tim em không phải vì lỗi của đôi ta mà vì em không muốn rong đuổi cùng anh nữa vì em muốn tự do.

Rồi ngày anh lo sợ cũng đến, nhưng lý do thì anh đã sai.

Anh rời xa Việt Nam 2 năm, anh còn nhớ hôm đó anh đi, em dặn anh chờ ngày vinh quang anh trở về cưới em. Anh bảo sao giống tiễn chồng đi lính vậy nè. Em cười híp mắt.

Những tháng ngày sau đó, anh nhớ em nhiều, không còn cùng em rong đuổi khắp quán xá nẻo đường, mà giờ đây đôi ta chỉ thấy nhau qua skype, qua facebook, biết tâm trạng nhau qua những dòng status.

Ngỡ là truyen tinh yeu sẽ vượt qua tất cả nhưng khoảng cách và thời gian đã ngăn cản đôi ta rồi em nhỉ. Anh bận hơn với môi trường mới, em bận hơn với công việc. Rồi dần ta xa nhau. Nhưng chưa bao giờ chúng ta nói lời chia tay.


Em bảo cứ như thế này đi anh. Không cần ràng buộc nhau bởi cái mác người yêu để phải tự hứa sẽ nhắn tin nhau mỗi ngày, khi nào ta nhớ nhau sẽ lại về với nhau, nếu ngày anh trở về em và anh vẫn không có người yêu thì anh và em yêu nhau lại nha. Anh đồng ý. Anh không muốn em phải chờ đợi anh những 2 năm thanh xuân, anh không chắc sau này sẽ thế nào, vì thứ không chắc chắn nhất là tình cảm mà.

Em và anh cứ cho nhau một cơ hội tìm kiếm người khác phù hợp hơn... đến lúc mệt mỏi rồi ắt sẽ quay lại em nhỉ. Anh không hy vọng sau này em sẽ là cô gái của anh hay không, chỉ mong rằng em sẽ luôn hạnh phúc, vì em xứng đáng được những điều như thế.
À quên, em vẫn chưa chia tay anh đâu nhé, vậy nên em có bạn trai thì phải báo anh xem mắt trước đó, anh duyệt thì mới ký đơn chia tay được..

Thương em...

Hãy thể hiện bằng hành động và lời nói

Khi chúng ta yêu thương một ai đó

Năm mười lăm tuổi, tôi là một đứa con gái bắt đầu biết rung động trước một người bạn trai. Đó cũng chẳng phải là ai xa lạ, không phải là mối lương duyên sét đánh, suy cho cùng là do... người đánh.

Phải, lần đó tôi đi học tối về, bị một đám bạn trai chặn xe, anh xuất hiện. Không phải mô tuýp anh hùng cứu mỹ nhân mà tôi thích anh, đem lòng hâm mộ hay gì đó đại loại. Chỉ là vì anh đã cốc đầu tôi một cái vì tội cãi bướng, không chịu đi theo sau xe anh về nhà mà đi liền một mạch về trước.

Anh hơn tôi ba tuổi, ở tuổi của anh chẳng phải là trẻ con cũng chưa hẳn đã là người lớn. Chỉ là anh trưởng thành hơn tôi, suy nghĩ nhiều hơn tôi, tự nhiên cũng thành người lớn hơn tôi mà thôi. Nhà chúng tôi cạnh nhau, trường cũng cùng đường nên đi học hay đi với nhau. Anh chắc chắn không biết rằng tôi thích anh từ cái tối mà anh trở nên anh hùng một cách lạ lẫm, anh chỉ biết một điều, rằng tôi là con nhóc khó bảo, lúc nào cũng bám theo anh nghe kể chuyện thể thao, bóng đá... Đủ các thể loại anh thích thì tôi cũng thích, giống như một đứa em trai hơn là một cô bạn gái. Dẫu vậy, tôi vẫn lấy làm mãn nguyện.

Có lần, sinh nhật tôi, tôi bỏ cả bàn bánh trái mà một cậu bạn trong lớp chuẩn bị riêng cho tôi. Có lẽ, cậu ấy thích tôi, ai cũng nói vậy. Nhưng vì anh biến đi đâu mất, cả ngày đều không xuất hiện, cũng không nhắn tin chúc mừng tôi lấy một lần, nên tôi chạy đi tìm anh, bỏ lại cậu bạn ngơ ngác, với những viên kẹo ngọt và thứ tình cảm non nớt chết yểu. Sau này khi gặp lại cậu ấy, tôi cười:

"May cho cậu là đã không thích tớ, tớ có gì hay ho đâu. Chúng ta là bạn, sẽ tốt hơn!"

Cuối cùng tôi cũng tìm được anh, anh đá bóng với bọn con trai cùng lớp, chạy thế nào mà bị toác một miếng rõ to ở đầu gối, cứ ngồi đó như bị đóng băng, mặt ỉu xìu.

– Có cần em cõng anh về nhà không?

Tôi sốt sắng, vừa thổi vết thương của anh vừa nói, vô tình khiến anh bật cười.

– Với sức của em mà cõng được anh à? Chạy qua bên kia đường mua băng gạc về giúp anh là được.

Tất nhiên là nghe theo lời anh vẫn hợp lý hơn. Sau khi lo cho anh xong, tôi dìu anh về, suốt dọc đường cứ líu lo đủ thứ, tự nhiên anh ho khẽ rồi thì thầm.

– Hôm nay sinh nhật nhỉ, anh xin lỗi nhé! Chúc mừng sinh nhật em.

Con người này buồn cười lắm, vừa xin lỗi lại vừa chúc mừng, nhưng tôi chẳng đủ vui để có thể cười toe toét như ban nãy.

– Xin lỗi gì chứ. Cho anh nợ em là được chứ gì. Lúc nào cần em lại đòi, nhé!

Nói rồi tôi vẫy tay chào anh và đi thẳng về nhà. Lúc bấy giờ anh đứng ở cửa, cố nói thật to cho tôi nghe, chỉ vẻn vẹn ba từ.

– Ừ, anh hứa!

Tuổi mười lăm của tôi chỉ ghi nhớ duy nhất một điều, đó là lời hứa của anh. Dù chẳng biết anh có thực hiện nó được không khi tôi nói ra, nhưng tôi vẫn tin tưởng rằng anh sẽ làm điều gì đó cho tôi, ít nhất thì anh cũng đã hứa. Cứ như vậy, tôi vẫn thích anh, thích một cách thầm lặng, tự vun tay nuôi lớn mối tình khờ khạo, vẫn bên cạnh anh như một đứa em trai hơn là một cô bạn gái. Tôi vẫn dại khờ mãn nguyện.

Mười tám tuổi, tôi đỗ vào trường đại học mà anh cũng đang là sinh viên ở đó. Tất nhiên vì thích anh nên tôi mới cố sống cố chết học bằng được để thi vào đây. Ai cũng nói môi trường này không hợp với tôi, con gái mà đi học trường kỹ thuật. Nhưng tôi chẳng quan tâm nhiều lắm, nơi đó có anh là đủ rồi.

Những ngày đầu tiên làm tân sinh viên, cả tôi và anh đều hồ hởi. Anh đưa tôi đi dạo khắp phố phường Hà Nội, đi đến mỗi nơi đều thuyết giảng cho tôi nghe. Giọng của anh trầm và ấm, nghe vừa dễ chịu vừa thích thú. Tôi cũng không quan tâm nhiều đến những gì mà anh nói, chỉ biết nhâm nhi que kem lạnh rồi gật gật liên hồi.


Có những lần cả hai chúng tôi đi xe bus, khi thì anh nhường chỗ cho tôi ngồi, khi thì đứng ở phía sau giúp tôi trông chừng cái balo to ụ vì sợ có kẻ gian móc túi. Hiếm có khi nào tôi và anh được ngồi cạnh nhau, lãng mạn như trong phim Hàn. Tôi từng thở dài ngao ngán vì điều đó, nhiều lúc đâm ra trách anh ngốc nghếch, lại hơi hâm hâm, anh chỉ cười.

– Anh là con trai, phải nhường ghế cho người già và trẻ em chứ. Cũng không thể để mấy chị có em bé phải đứng được.

Tất nhiên là anh lúc nào cũng đúng, nói lý chẳng ai chê vào đâu được. Nhưng cũng may mắn có lần chúng tôi cùng đi học thêm về muộn, tôi chờ bằng được anh về cùng mới thôi, lúc ấy xe bus gần như chẳng có mấy người, chúng tôi được ngồi cạnh nhau. Tôi hí hửng nhắm mắt ngủ ngon lành, tựa lên vai anh một cách thích thú, cảm giác đúng là tuyệt vời hơn cả những bộ phim Hàn mà tôi xem. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi ngồi gần anh đến thế, gần đến nỗi nghe được tiếng thở của anh.

– Sau này anh đi làm, có tiền, có xe, nhất định sẽ không để em phải khổ.

Có lẽ vì thấy tôi nhắm mắt nên anh nghĩ rằng tôi đã ngủ, sau đó anh còn khẽ xoay người nhìn tôi, nói bằng một giọng rất nghiêm

– Anh hứa đấy!

Năm tôi hai mươi tuổi, có một sự biến chuyển lớn. Đó là anh tốt nghiệp, rời trường, có việc làm.

Sau khi ra trường anh vẫn quan tâm tôi nhiều như trước, có lẽ còn chu đáo hơn ngày xưa nhiều. Tôi vẫn là sinh viên, vẫn đều đặn đi học, đi làm thêm, và tất nhiên là cả thích anh nữa.

Nhưng có những ngày mà tôi không thể bình yên, đó là khi biết anh thích một người khác.

Từ trước tôi vẫn chẳng để tâm đến những câu chuyện mà anh kể, tôi chỉ quan tâm đến tình cảm của mình dành cho anh, sợ nó quá ít ỏi nên cố gắng mỗi ngày đều gom góp cho nhiều hơn, lớn dần lên. Còn anh, trong những câu chuyện có một người con gái nào đó thoảng qua, lại gặp mặt đều đặn hàng ngày. Có vẻ người con gái đó làm anh say lòng, lại làm anh mê mẩn. Anh từng hỏi tôi.

– Em đã từng thích một ai đó chưa?

Tôi còn chưa kịp trả lời, còn chưa kịp có một tiếng thật to và nói với tất cả mọi người rằng tôi thích anh, thì anh đã cười.

– Hóa ra, cũng đã đến lúc anh thích một người rồi, nhóc ạ!

Anh xoa đầu tôi, sau đó chào ra về, tim tôi bị hẫng một nhịp. Tôi dần nhận ra, hóa ra tôi cũng mãi chỉ là đứa trẻ, dù thích anh nhiều như thế nào thì vẫn mãi là một đứa trẻ. Tôi chẳng biết vì sao mình khóc, vụng dại và ngốc nghếch, tôi để nước mắt lăn đầm đìa trên má.

Mối tình của tôi dài năm năm nhưng chưa một lần nào tôi đủ can đảm để nói cho anh biết. Đã có những lúc tôi ngỡ anh sẽ hiểu, rồi chuyện tình cảm cứ thế sâu đậm hơn mà chẳng cần thiết phải có một lời nói. Hóa ra tôi đã sai thật rồi.

Sau khi biết anh thích một người, tôi vẫn thích anh. Vì thích một người không nhất thiết phải chiếm hữu được người đó làm của riêng mình, với tôi là vậy. Tôi vẫn gặp anh thường xuyên, đi chơi cùng anh như trước. Nhưng khoảng cách giữa chúng tôi như có một bức tường vô hình, không tài nào gần lại như trước nữa.

– Anh với chị ấy sao rồi?

– Không biết nữa, có lẽ bọn anh không hợp. Anh vẫn chưa nói với cô ấy.

Mắt anh cụp xuống, hàng mi buồn rượi, giọng nói cũng chẳng có chút nồng ấm nào, cứ lạnh lùng tan đều theo gió. Tôi vẫn ngỡ rằng mình sẽ vui khi biết điều đó, vì anh chia tay nghĩa là tôi sẽ có cơ hội. Ít ra thì sẽ không phải đấu tranh với một ai đó khác, chỉ là đấu tranh với tình cảm của anh mà thôi. Nhưng sự thật không phải vậy, đấu tranh với tình cảm của anh còn khó khăn hơn vạn lần, vì anh vẫn luôn mặc định tôi là một đứa em trai chứ không phải là một cô bạn gái...

– Hay thật đấy, chỉ vì không hợp?

– Có lẽ còn lý do khác, nhưng anh không biết nên bắt đầu từ đâu...

Tôi thấy rất nực cười. Những con người yêu nhau lấy lý do không hợp để chia tay thật sự rất nực cười. Lúc họ yêu nhau chẳng phải vẫn bất chấp tất cả để yêu đó sao? Chuyện chia tay chắc chắn là có lý do, xong luôn viện cớ không hợp để tìm cách lánh xa. Như thế rõ ràng đã phủ nhận tình cảm trước kia dành cho nhau đúng không?

Mà, ngay cả khi tôi yêu đơn phương vẫn thấy rằng chỉ cần cố sức yêu là sẽ hợp. Chẳng qua là có đủ can đảm để thừa nhận tình cảm của mình và đối phương hay không mà thôi. Giá như người lớn đừng quá xem trọng mình là người lớn, đừng quá giương cao cái tôi cá nhân thì sẽ khác, sẽ đủ can đảm để nhìn nhận ra vấn đề rồi giải quyết thẳng thắn với tình cảm của mình chứ không phải nói vẻn vẹn mấy từ không hợp như thế.

Tôi thở dài, thấy tôi ngồi đăm chiêu anh bất giác bật cười. Nụ cười của anh gần gũi ngay bên cạnh khiến tôi ý thức được rằng anh đang phải chịu sự tổn thương quá lớn. Anh cười như mếu, khuôn mặt phảng phất nỗi buồn, đến mức, nó chạm được cả vào trái tim tôi, lạnh buốt.

– Về thôi, ngồi nghĩ ngợi gì thế nhóc!

Nói là đi về nhưng chúng tôi không về hẳn mà còn lượn vài vòng phố Hà Nội. Trời vào thu tiết se lạnh khiến tôi co ro với một góc kỉ niệm ngổn ngang của những ngày đầu tiên ra Hà Nội nhập học. Những ngày ấy cũng là anh cùng tôi lang thang khắp nơi, tôi vẫn là mối quan tâm duy nhất của anh, cũng là đứa con gái duy nhất bên cạnh anh. Có những mùa đã qua, cây thay lá và người thay lòng...


Thật sự thì giữa chúng tôi là thứ tình cảm nào đó khó có thể định hình. Tôi thích anh, không đơn thuần là thích. Còn anh với tôi thì sao? Tôi chưa một lần đủ can đảm để hỏi anh cho dù tôi rất muốn biết câu trả lời.

– Đã có lần, em ngủ gục lên vai anh ở trên xe bus, anh lúc đó tự hứa nhất định sẽ kiếm nhiều tiền, mua xe rồi đưa đón em mỗi ngày, nhất định không để em chịu khổ...

Anh vừa lái xe vừa nói, câu nói của anh vô tình chạm vào một góc thổn thức trong tôi. Rõ ràng tôi còn nhớ, thậm chí rất nhớ khoảnh khắc ấy. Chỉ là anh không biết mà thôi.

– Thật ra, lúc đó... em không ngủ. Em chỉ thử xem cảm giác giống như trong phim là như thế nào thôi.

Tôi lí nhí trả lời, vòng tay lên ngang bụng anh. Chưa bao giờ ngồi sau xe anh mà tôi dám làm như thế, vốn dĩ giữa chúng tôi có một khoảng cách vô hình, kể từ khi anh yêu chị ấy.

– Hóa ra lúc ấy em chưa ngủ à? Thế mà anh không biết.

Anh bật cười, một tay lái xe, một tay xiết nhẹ lấy tay tôi.

– Anh còn nợ em một lời hứa, quà sinh nhật năm em lớp chín, nhớ không?

– Ừ. Nhớ chứ. Đến tận giờ vẫn nhớ. Sao, muốn anh tặng gì nào?

Tôi vùi đầu tựa vào vai anh, quả thật không muốn xa rời khoảnh khắc này một chút nào. Chắc là chút ích kỷ của con gái khiến tôi muốn níu anh ở lại, muốn vòng tay ôm anh chặt hơn. Nhưng tôi cũng biết, càng làm thế càng khiến anh đau lòng. Khi nào mà người anh yêu không phải tôi thì khi ấy tôi níu anh càng chặt, giữ anh càng lâu chỉ càng khiến anh rời xa tôi hơn mà thôi.

– Hứa với em, anh sẽ bắt đầu lại với chị ấy. Đừng để cau chuyen tinh yeu của anh vụt đi như thế, được không?

– Anh gặp chị ấy đi, nói rõ tình cảm của mình, nếu có thể, hãy nắm tay chị ấy cùng đi, đừng buông tay nhau dễ dàng như thế...

Giọng tôi gần như lạc đi, mắt tôi nhòe nước. Tôi vẫn gồng mình để nói cho rõ ràng rành mạch ngần ấy từ. Tôi đã để dành lời hứa ấy của anh suốt năm năm, giống như ấp ủ mối tình đầu khờ khạo trong ngần ấy thời gian. Tôi đã có ý định ngông nghênh rằng khi mà tôi đủ lớn, tôi sẽ bắt anh hứa lấy tôi làm vợ. Cuối cùng, tôi dùng lời hứa ấy dành cho một người con gái khác, người mà anh đã yêu và vẫn còn yêu rất nhiều.

Khi đưa tôi về đến nhà, anh có nhìn thấy mắt tôi hoe đỏ, đặt vào lòng bàn tay tôi cành hoa sữa anh đã hái được lúc nào, ngào ngạt hương.

– Tặng em này.

– Anh vẫn chưa trả lời em. Hứa với em như thế, có được không?

– Có được không?

Anh lặp lại câu hỏi khiến tôi hơi sững người. Tôi đã nghĩ, hẳn là anh sẽ mỉm cười, rồi dịu dàng xoa đầu tôi, sẽ gật đầu một cái ra hiệu đồng ý rồi bắt tôi vào nhà đi ngủ để anh còn về. Cuối cùng cũng chỉ là một câu hỏi "Có được không?"

– Ừ, anh biết rồi, vào nhà ngủ đi.

Cuối cùng thì anh cũng mỉm cười và gật đầu. Tôi nghe tim mình vỡ ra thành từng mảnh vụn. Tôi ngốc nghếch trao cơ hội cho một người khác, lại cũng vì ngốc nghếch như thế mà đau lòng. Lúc anh quay xe đi, tôi còn ngập ngừng một câu hỏi nhỏ, đã muốn hỏi từ rất lâu rồi, rằng anh có thích tôi không? Có từng thích tôi trong quá khứ một lần nào không? Nhưng rồi lời chẳng thể thốt ra được, tôi đã nghĩ, chuyện anh có thích tôi hay không có lẽ không nên biết thì tốt hơn. Biết đâu đấy khi biết được câu trả lời, tim tôi còn đau hơn thế này nhiều lần, hoặc sẽ hối hận hơn nhiều lần.

Tôi học cách gói ghém tất thảy kỉ niệm về anh lại, gói cả thứ tình yêu thành mầm xanh vốn tưởng đã có thể trưởng thành nay lại bị đốn ngã bởi chính tôi. Tôi mỉm cười, tự thưởng cho mình một giấc ngủ say không mộng mị. Lúc bấy giờ ở điện thoại báo có tin nhắn đến.

"Ngày mai anh sẽ thực hiện lời hứa với em, sẽ đến nói cho cô ấy biết, sẽ cùng cô ấy bắt đầu lại một mối quan hệ mới. Thế nên, ngày mai, em sẽ dành thời gian cho anh chứ?"

Có lẽ, ngày mai là một ngày rất dài, một ngày mà tôi không biết trước được nó chứa đựng những gì bất ngờ sẽ đến. Một ai đó cho tôi nhận ra rằng, khi yêu thương nhau, hãy nói bằng cả lời nói và hành động, hãy để cho trái tim được phép lên tiếng, đừng tìm cách nhấn chìm nó qua ngày này, tháng khác để rồi tự ôm đau khổ. Sẽ có những lúc tình gần nhau trong gang tấc nhưng vì lời không kịp nói ra sẽ trở nên xa vời vợi. May mắn thay, chúng tôi vẫn cùng ở chung dưới một thành phố, cùng hít thở dưới một bầu trời, và chúng tôi vẫn còn có thể gặp lại nhau...