Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Lấy chồng nghèo đêm nào cũng bị chứng kiến cảnh tượng khó tin



Em mới lấy chồng chưa được một năm nhưng chuyen tinh yeu lại có cảm giác chán nản cứ dồn lên tận não khi ngày nào bước vào phòng ngủ cũng thấy hàng chục người đang nằm dài khắp phòng.
Em không phải con nhà tiểu thư lá ngọc cành vàng, em sinh ra và lớn lên ở một huyện nghèo của tỉnh Thái Bình. Gia đình em từ nhỏ đã nghèo khó, bố mẹ em quanh năm chỉ biết đến ruộng đồng để lấy tiền nuôi chúng em ăn học. Vì thế, chưa bao giờ em có ý nghĩ coi thường người nghèo. Thế nhưng, trong gia đình của chồng, không hiểu vì sao cái nghèo lại khiến người ta trở nên trơ trẽn và thiếu lịch sự đến vậy.

Em và chồng đều là dân tỉnh lẻ, chúng em lấy nhau được 5 năm và bắt đầu cau chuyen tinh yeu từ đó, đã có với nhau 2 đứa con, một đứa 3 tuổi và một cháu 1 tuổi.

Vì cả hai gia đình đều khó khăn nên cố gắng lắm chúng em mới mua được một mảnh đất với căn nhà cấp 4 có sẵn ở ngoại thành Hà Nội.

Sau khi biết chúng em mua nhà, gia đình chị gái chồng và anh trai chồng (chưa lấy vợ) đã ngỏ ý muốn dọn đến ở cùng để tiết kiệm chi phí. Em nghĩ, các anh chị cũng đang khó khăn, nhà em thì không quá chật nên đã đồng ý. Tuy nhiên, khi về sống chung, em mới thấy mọi thứ quá phức tạp.

Căn nhà cấp 4 của chúng em chỉ có một phòng riêng biệt – đó là phòng của vợ chồng em và các con. Phần còn lại là không gian chung của phòng khách. Sau khi các anh chị chuyển về, em đã làm thêm vách ngăn để chia phòng cho gia đình chị chồng và ông anh chồng. Tuy nhiên, trong ba phòng chỉ có phòng em là có điều hòa.

Ngày nóng, em bật điều hòa và chỉ bảo hai cháu nhà chị gái chồng vào ngủ nghỉ. Thế nhưng, không cần ý kiến của vợ chồng em, tất cả mọi người từ chị gái chồng, anh trai chồng đến anh rể cũng ôm gối vào nằm.
Ảnh minh họa

Phòng em chỉ rộng khoảng 15m2. Kê một cái giường và một cái tủ đã gần hết diện tích, vì thế, để cho rộng rãi, anh trai chồng còn đề nghị bỏ giường ngủ của vợ chồng em ra để cả nhà cùng nằm đất cho thoải mái.

Em thấy như vậy thì rất bức xúc. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, mình nằm mát trong khi mọi người không thể ngủ được vì nóng thì cũng khổ nên đành im lặng. Nhưng càng im lặng họ càng được đà lấn tới.

Ai đời, có hôm chồng em đi công tác chị gái chồng về quê vậy mà anh trai chồng và cả anh rể chồng vẫn ôm gối vào phòng nằm cùng với mẹ con em. Em tỉnh dậy thấy hai người đàn ông cởi trần nằm bên cạnh mà giật bắn mình.

Hôm sau, trước khi đi ngủ, em cẩn thận chốt cửa bên trong. Vậy mà, anh trai chồng vẫn không biết ý, đang đêm anh ta cũng đập cửa ầm ầm. Em nghe tiếng đập cửa mà uất đến tận họng.

Chưa hết, tuần trước ngoài trời nắng như thiêu như đốt nhưng bố mẹ chồng em vẫn bắt xe lên Hà Nội để ...chơi.

Từ đó, ngày nào cũng như ngày nào, căn phòng của em chật như nêm. Người nằm như ngả rạ.

Em đi vào phòng, muốn lấy bộ quần áo trong tủ cũng phải nhón chân, bước qua người nọ, bước qua người kia mới lấy được đồ. Đã vậy, những thành viên trong gia đình chồng em, nhất là bố chồng, anh chồng, anh rể chồng còn thiếu lịch sự đến mức, cứ cởi trần và mặc quần đùi rồi nằm dạng khắp phòng.

Em nhìn cảnh ăn ngủ bầy đàn đó mà ớn đến tận cổ. Em chỉ mời họ ra khỏi nhà hoặc ly hôn quách cho xong. Em không muốn làm dâu con trong gia đình vừa nghèo về vật chất vừa thiếu ý thức đến như vậy.

Chồng lập tức đi tìm tình nhân cũ khi biết vợ vô sinh



Tôi chưa từng một ngày sống vui vẻ, ăn ngon ngủ ngon vì mãi không sinh được con. Hơn 3 năm, tôi vật vã ở nhà chồng, cố gắng duy trì chuyen tinh yeu không hạnh phúc, sống như người mất hồn vì bị mẹ chồng, bố chồng gây áp lực.

Cuộc đời người đàn bà không có con, khổ thật. Được bố mẹ chồng tâm lý thì không sao, đằng này… Tôi đã cố gắng vì gia đình, vì chồng và luôn hi vọng một ngày nào đó, tôi có thể có được sự may mắn…

Nhưng càng ngày, mọi thứ càng trở nên khó khăn. Chạy chữa rất nhiều, cũng cố gắng hết sức. Chỉ cần ai đó mách ở đâu đó có người này, người kia chữa được là tôi lập tức tìm đến. Nhưng mọi sự cố gắng gần như vô vọng khi mà 4 năm, tôi không thể sinh con…

Một ngày nọ, bác sĩ bảo tôi phải cắt bỏ buồng trứng, không thể để lại được, vì nó sẽ nguy hiểm tới tính mạng của tôi. Tôi khóc như mưa và biết rằng, từ nay và về sau, tôi vĩnh viễn không thể có con. Nếu có, chỉ là nhận con nuôi mà thôi. Biết tin đó, tôi đã bao nhiêu ngày ốm lên ốm xuống nhưng vẫn phải làm. Chồng tôi không nói lời nào…

Tưởng, anh sẽ vì thương tôi mà nghĩ đến chuyện nhận con nuôi. Vì giờ, tôi đâu còn hi vọng gì nữa. Nhưng không, vài ngày sau, anh lẳng lặng đưa cho tôi đơn ly hôn, nói rằng, chúng tôi phải chia tay thôi, vì anh không thể gánh vác nổi trách nhiệm lớn này, bố mẹ anh cũng sẽ không chấp nhận chuyện chúng tôi xin con nuôi.
Ảnh minh họa

Tôi đã khóc rất nhiều, nói anh suy nghĩ lại và bắt đầu cau chuyen tinh yeu lại vì quá yêu chồng. Tôi không nói gì, cũng không kí vào đơn ly hôn, nhưng, vài ngày sau đó, tôi thấy anh đưa về nhà một người phụ nữ, được biết, đó là người đàn bà cũ của anh. Tôi chết lặng, chân tay khuỵu xuống khi nhìn thấy người đó. Họ đã lén lút qua lại với nhau rất lâu và đây là cơ hội để anh thừa nhận, công khai mối quan hệ này.

Anh nói, anh không còn cách nào khác, nếu tôi chấp nhận thì cứ sống ở nhà anh, và anh cũng sẽ sống với người đàn bà kia. Tôi chết lặng người. Không còn tin nổi những gì chồng, người đàn ông tôi yêu thương đang làm. Chẳng lẽ, tôi phải bỏ chồng cay đắng như thế này sao, vì vô sinh mà bỏ chồng.

Thôi thì, sự đã rồi, sống ở nhà chồng mà ngay cả chồng cũng không yêu thương mình thì tôi biết phải làm thế nào. Bản thân tôi thật sự mệt mỏi, chán nản. Ra đi, là cách tốt nhất để không phải chịu thêm những đau khổ nữa. Tôi sẽ tìm xin cho mình một đứa con nuôi và sẽ vì con cố gắng hết mình. Chỉ còn cách đó, đâu còn sự lựa chọn nào cho người đàn bà vô sinh như tôi?

Chỉ là, ông trời quá nhẫn tâm khi khiến tôi phải khổ sở thế này. Tại sao người đàn bà như tôi lại không được nhận hạnh phúc, tôi đã làm gì sai? Yêu chồng, mong muốn có một gia đình hạnh phúc nhưng giờ thì, tôi chỉ có thể có một lựa chọn là ra đi. Đời tôi rồi sẽ đi đến đâu? Nếu chồng là người vô sinh, tôi thề là tôi sẽ chấp nhận xin con nuôi vì yêu anh. Nhưng tại sao, đàn ông các anh lại ích kỉ như vậy? Không thể vì một người đàn bà họ yêu hay sao?

Đàn ông tốt còn rất nhiều, không phải ai cũng ngoại tình



Ngày tôi chưa lấy chồng, nghe chị em nói nhiều về đàn ông, về những người chồng và những cau chuyen tinh yeu. Nào là chồng nhu nhược, chỉ biết nghe lời mẹ, bám váy mẹ, chẳng có chính kiến nên làm khổ vợ con.
Người thì nghèo, không kiếm ra tiền, vợ con chật vật lo kinh tế gia đình. Người thì vì giàu mà lăng nhăng, gái gú. Nói chung, trong mắt các chị, đàn ông là một nhóm người hư đốn, chỉ thích gái đẹp và có thể lăng nhăng bất cứ lúc nào. Có anh còn lăng nhăng với mấy cô bồ một lúc dù đã có vợ con.

Tôi nghe mà sợ, sợ không dám lấy chồng và bắt đầu truyen tinh yeu của đời mình, sợ không muốn tin vào đàn ông vì sợ một ngày nào đó họ lại phụ bạc mình. Thế nên, hễ có người đàn ông nào đến tán tỉnh tôi, là trong đầu tôi lại nảy ra những câu hỏi như. Vì sao anh ta thích mình, anh ta thích mình vì điểm gì, liệu anh ta có yêu mình thật lòng không trong khi có quá nhiều cô gái bên cạnh anh ấy như vậy… Cứ như thế, tôi luôn hoài nghi vào tình yêu và đã bỏ qua rất nhiều cơ hội. Người giàu đến với tôi thì tôi sợ một ngày nào đó anh ấy lại có bồ. Người nghèo thì nghĩ khổ, sợ anh ấy lại vì nghèo mà tự ti…
Ảnh minh họa

Thế nên, nhiều người đàn ông không còn kiên trì nổi khi tôi cứ thử thách họ quá nhiều. Cho đến một ngày tôi gặp anh, người đàn ông tôi hết mực yêu thương. Tôi cũng không thể lý giải nổi vì sao tôi lại yêu anh nhiều đến vậy. Bỏ qua tất cả mọi thứ nghi hoặc từ trước tới giờ, tôi mặc kệ, cứ yêu, cứ thương và cứ sống hết mình. Tôi lao vào yêu anh như con thiêu thân và sẵn sàng làm mọi việc chỉ để anh được vui. Tình yêu được đáp lại, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng…

Sau hơn 2 năm yêu nhau, tôi và anh tổ chức đám cưới. Hạnh phúc vô cùng trong ngày tôi được làm cô dâu, nhưng trong lòng cũng có những nỗi lo nhất định khi nghĩ đến tình cảnh của chị em. Người thì bảo tôi, chồng đẹp trai lại kiếm ra tiền như thế, không giữ cẩn thận sau này mất chồng như chơi… Tôi chỉ biết gật đầu và cười. Bởi, tôi hiểu, nếu mà anh không còn yêu tôi nữa thì anh sẽ lăng nhăng thôi. Và nếu anh lăng nhăng thì tôi cũng đâu có lý do gì níu kéo anh ở lại, có níu cũng vô dụng…

Cuộc sống của tôi hiện tại vô cùng hạnh phúc, vui vẻ. Chồng yêu chiều, quan tâm lo lắng cho tôi. Tôi chưa từng có lúc nào cảm thấy phật lòng với anh. Cuộc sống hiện tại phả nói là vui vẻ, viên mãn. Chồng đi làm, hàng tháng đưa tiền cho vợ rồi đi đâu, chồng cũng đưa vợ đi cùng. Anh chưa một lần ngại ngần hay từ chối vợ bất cứ thứ gì. Chỉ cần là tôi thích, anh lập tức cho tôi đi theo.

Nhiều khi tôi than vãn, nói người ta hay bảo, đàn ông lăng nhăng, gái gú bên ngoài, chồng tôi cười. Anh thắc mắc ‘tại sao đàn bà các em cứ đa nghi như vậy. Có những gia đình đang yên đang lành nhưng vì người vợ quá đa nghi, lúc nào cũng tra khảo chồng khiến chồng cảm thấy chán nản, mệt mỏi và bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn. Đàn ông đâu phải ai cũng lăng nhăng, cũng giống như đàn bà đâu phải ai cũng chung thủy. Như anh, anh xác định, vợ con là số 1 và anh không có ý định muốn qua lại với cô gái nào khác. Anh cần gì, ah cũng sẽ nói với vợ, để vợ đáp ứng, thay vì đi tìm sự khác lạ ở cô gái khác. Mình không chỉ có vợ, mình còn có con. Thế nên, em phải hiểu rằng, đàn bà ấy, phải tin chồng, nhất là như anh. Đàn ông tốt còn nhiều lắm, căn bản là đàn bà có tìm và có nhận ra họ tốt và nuôi dưỡng cái tốt ấy hay không’.

Nghe chồng nói, tôi gật gù đồng ý. Giả sử như tôi, tôi đang thực sự vui vẻ, hạnh phúc với chuyen tinh yeu bên chồng, có chồng, có con, có gia đình yên ấm. Chồng yêu thương, chiều chuộng, quan tâm nội ngoại. Tôi còn gì phải phàn nàn nữa. Vì hiện tại tôi đang rất mãn nguyện với cuộc hôn nhân này, bất cứ lúc nào tôi cũng cảm thấy tin tưởng chồng. Có gì để tôi phải hoài nghi, suy nghĩ vậy?

Thế nên, tôi cũng tin, đàn ông trên đời này không phải ai cũng thấy gái đẹp là sáng mắt, không phải ai cũng lăng nhăng, rượu chè, gái gú khi giàu có. Tôi tin, có người một lòng vì vợ vì con, vì gia đình, nhất là như chồng tôi đây. Và có lẽ, tôi may mắn hơn người khác vì có được anh dù có đôi lúc anh cũng làm tôi phiền lòng. Nhưng tôi luôn hiểu, đời này, không có ai hoàn hảo cả đâu…

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

Món quà chồng tặng nhầm bạn thân đêm tân hôn khiến tôi chết lặng đi



Vừa mới cưới và bắt đầu cau chuyen tinh yeu của đời mình chưa đầy 1 ngày tôi đã bàng hoàng phát hiện ra sự thật với món quà chồng tặng nhầm cho cô bạn thân đêm tân hôn.

Tôi là Kiều, 27 tuổi người yêu tôi là Huy. Chúng tôi đã yêu nhau đã được hơn 4 năm, từ ngày còn học đại học cho đến nay. Ra trường cả tôi và Huy đều may mắn sớm tìm cho mình một công việc ưng ý.

Tình yêu của chúng tôi rất bền chặt, Huy chăm sóc tôi cẩn thận và rất chu đáo, nhìn chung thì chuyen tinh yeu của chúng tôi rất đẹp. Huy có một cô bạn thân tên là Hà, 2 người chơi với nhau từ nhỏ. Tôi rất ngưỡng mộ tình bạn giữa hai người họ, bởi vì giữa họ không hề có tình cảm nam nữ. Mỗi khi tôi và Huy đi chơi đều có Hà đi cùng, ba chúng tôi chơi với nhau rất là vui vẻ, thoải mái.

1 tháng trước, tôi báo với Huy rằng mình đã có thai, cái lúc tôi báo tin vui đó, cả Huy và Hà đều hết sức ngạc nhiên, Huy ôm chầm lấy tôi, còn Hà thì nói lời chúc mừng tôi nhưng gương mặt lại hơi buồn. Tôi nghĩ có thể do Hà mệt nên cũng không quá bận tâm.

Đám cưới diễn ra ngay sau đó 1 tháng, Hà là người giúp tôi làm mọi việc, chuẩn bị mọi thứ cho tươm tất trong đám cưới của tôi và Huy như đám cưới của chính mình vậy. Trong lúc tất bật với đám cưới, thi thoảng tôi lại thấy Hà thừ người suy nghĩ, tôi hỏi thì Hà không nói, chỉ tìm cách đánh trống lảng.

Đám cưới diễn ra hạnh phúc, vui vẻ. Tôi không quên cảm ơn Hà vì chính cô đã cho vợ chồng chúng tôi có một ngày vui, ý nghĩa đến vậy mà không phải lo lắng gì nhiều. Trước khi Hà về nhà, tôi không ngờ Huy lại chu đáo đến nỗi tự mua quà tặng riêng cho Hà. Tôi đứng trước cửa khi hai người họ đang ở trong phòng tân hôn của vợ chồng tôi.
Ảnh minh họa

- Anh có quà tặng em này. – Nghe thấy thế tôi bước vào phòng xem Hà được tặng gì, tôi không ngờ chồng mình lại chu đáo đến vậy. Tôi nhanh chóng giục Hà mở quà ra xem.

- Cậu mở đi cho tớ xem với, xem ông chồng của tớ chuẩn bị được gì nào.

Nhưng rồi tôi chết điếng khi đó là một chiếc nhẫn kim cương rất đẹp, thậm chí nhẫn cưới của tôi còn chẳng đẹp đến thế. Chồng tôi vội vàng bảo, chết rồi anh tặng nhầm quà, quà này mới là của em. Chồng đưa ra 1 hộp nhỏ khác, trong đó là một sợi dây chuyền.

Tôi cười cầm lấy chiếc nhẫn từ tay Hà, vui vẻ quay sang cười với chồng: “Thế món quà này là của ai? Của vợ hả chồng?”. Chồng ấp úng ậm ừ, tôi không quá để ý mà cầm nó lên rồi đeo. Nhưng hình như sai sai thì phải, chồng biết cỡ tay tôi, tại sao chiếc nhẫn này lại chật hơn tay tôi, tôi không đeo vào được nên gỡ ra ngắm nghía. Trong chiếc nhẫn còn có hai chữ cái H và hình trái tim nhỏ giữa hai chữ đó. Tôi đưa ra trước mặt chồng hỏi.

- Đây là cái gì hả chồng, tên vợ bắt đầu bằng chữ K, sao ở đây lại hai chữ H, chưa kể cỡ này nhỏ hơn tay vợ. – Trong lúc hỏi tôi cầm tay Hà lên đeo chiếc nhẫn ấy vào, nó vừa in. tôi đau đớn hỏi tiếp.

- Vậy có nghĩa là sao? – Tôi đau đớn khóc không được, lúc này Huy và Hà cùng quỳ xuống trước mặt tôi nói lời xin lỗi.

Hóa ra họ đã có tình cảm với nhau từ lâu, nhưng cũng vì có tôi nên họ mới không thể làm gì khác được. Đúng cái lúc chuẩn bị nói với tôi thì tôi lại có thai, Huy bắt buộc phải cưới tôi, họ thừa nhận với tôi chuyện đau lòng đó.

Dù cưới tôi nhưng anh tặng Hà chiếc nhẫn này đồng nghĩa với việc nói cô ấy hãy đợi anh. Để đến khi tôi sinh con ra rồi hai người ấy đến với nhau sao? Thật trơ trẽn, ích kỉ, giả dối. Tôi thật sự không thể ngờ được rằng hai con người tôi tin tưởng nhất, yêu thương ấy lại có thể đâm sau tôi 1 nhát đau đớn đến vậy.

5 năm lấy lòng mẹ chồng nước mắt nàng dâu vô vọng



Vẫn biết khi đã bắt đầu chuyen tinh yeu với chồng thì nàng dâu mà có con riêng là khó chấp nhận với mẹ chồng nhưng chuyện mẹ chồng chị Mai đối xử với con gái chị như vậy có quá vô tình không?


Giờ đây một mình chăm con nơi bệnh viện, Mai thấy đau đớn, khủng hoảng vô cùng. Chị tự trách mình là người mẹ sinh con ra nhưng chỉ đem đến nỗi tủi khổ cho con gái.

Ngày chị lên xe hoa lần thứ hai, chị đã có chút lường trước sự tình khi cho con riêng của mình cùng về nhà chồng ở. Nhưng chị lại nghĩ chắc sẽ không đến nỗi, chị sẽ cố gắng sống thật tốt, ước mong rồi mọi chuyện sẽ ổn, sẽ trở nên tốt đẹp, nào ngờ…

Trước khi đến với cuộc sống hôn nhân cùng ông xã hiện tại, chị Mai đã từng kết hôn khi tuổi đời còn rất trẻ với một người đàn ông ngoại quốc - người Đài Loan. Cuộc sống hôn nhân không êm thấm, 5 năm sau, chị ly dị chồng rồi đưa con gái chị - bé Liên, trở về Việt Nam.

27 tuổi lại một lần nữa khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng chuyen tinh yeu cũng không còn, mất rất nhiều thời gian và công sức chị Mai mới có công việc ổn định là làm nhân viên văn phòng, phiên dịch cho một công ty liên doanh. Chị đã tự nhủ sẽ khép lòng mình lại, chỉ cần được sống cuộc sống bình yên bên con gái nhưng cuộc đời đâu cứ muốn là được.

Đưa con về ở với mẹ tại nhà anh trai, chị vấp phải sự không hài lòng của chị dâu. Mẹ chị vì tuổi già sống dựa vào con cả nên cả nể con dâu, biết mẹ con chị Mai phải chịu nhiều thiệt thòi nhưng bà cũng chỉ nín thinh. Lâu dần bà cũng thấy ái ngại, lại nghe lời con dâu nhiều lần khuyên chị Mai nên đi bước nữa.

Chị cũng mong muốn có được hạnh phúc như người ta lắm nhưng chỉ sợ con gái mình thiệt thòi tuy nhiên áp lực gia đình khiến chị mở lòng lại trong chuyện tình cảm. Vì cũng cảm nhận được tình cảm chân thành và cũng nhận thấy anh Bình rất thương con gái mình nên chị Mai quyết định đến với anh qua bao nhiêu sóng gió.
Ảnh minh họa

Ban đầu mẹ chồng chị phản đối quyết liệt cuộc hôn nhân nhưng rồi cũng phải chấp nhận. Chị Mai biết vậy nên luôn cố gắng “dĩ hòa vi quý” với mẹ chồng. Một lần với cuộc hôn nhân không suôn sẻ chị đã đủ thấm nên chị luôn tự nhủ phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại.

Dù hay bị mẹ chồng nói nặng nhẹ nhưng chị quyết không để tâm, vẫn luôn cố gắng vui vẻ. Điểu khiến chị đau lòng là bởi mẹ chồng chị không ưa cả con gái chị, khi thấy anh Bình chơi cùng bé, mẹ chồng hay chọc ngoáy bởi những lời bóng gió.

Đã bao lần, con bé mách mẹ là nó mong muốn bà cho nó cái gì thì bà lại thì thầm bên tai cháu: “ Cháu đừng bao giờ đòi hỏi thứ gì ở bà, muốn gì thì cháu tự bảo mẹ cháu mua cho, bà không biết”.

Tưởng như thời gian sẽ làm mọi chuyện nguôi ngoai khi chị sinh được cậu trai khỏe mạnh, kháu khỉnh, không khí gia đình ngày một cởi mở hơn. Và tưởng chừng mẹ chồng chị nhẹ nhàng hơn với chị thì cũng đối xử tốt hơn với con gái chị nhưng mọi chuyện vẫn không thể như những gì chị mong muốn.

Bà không hiểu rằng con gái chị càng ngày càng lớn và càng ngày càng biết nhận thức về cuộc sống. Bà cưng nựng đứa cháu trai và dùng những lời lẽ lạnh nhạt với con bé sẽ khiến cho nó luôn có cảm giác bị cô lập.

Chị Mai đã hết sức chịu đựng nhưng thấy quá đáng quá, chị quyết định nói với anh Bình, tuy nhiên mọi chuyện chỉ càng thêm rắc rối, mẹ chồng chị đã ghét nay còn ghét hơn. Một lần chị thấy sốc khi nghe được câu nói từ miệng của mẹ chồng: “Không phải khúc ruột của nhau thì tình cảm vẫn khác chứ. Con cái có khi lại làm cầu nối nối lại tình cảm cho bố mẹ cũng nên”. Và y như rằng, sau bữa đó, anh Bình có thái độ khác lạ hẳn.

Đỉnh điểm của những mâu thuẫn gia đình cứ âm ỉ là một hôm bà nội dẫn cậu cháu quý tử, cô cháu ngoại và cả bé Liên đi siêu thị. Trong khi bà vui vẻ lắng nghe những mong muốn của cháu nội, cháu ngoại mình thì đến bé Liên, bà bực bội nói: “ Muốn mua gì thì cháu tự về bảo mẹ cháu mua cho, suốt ngày bám theo các em rồi chực vòi vĩnh”.

Đứa bé tội nghiệp có biết gì hơn ngoài tủi thân. Khi về, ra đến ngoài đường không may gặp ngay mấy cậu thanh niên choai choai đi xe ẩu, bà chỉ lo kéo cháu ngoại và cháu nội “đích thực” của mình để mặc con bé Liên luống cuống tự tìm cách tránh để rồi không may bị sượt phải, ngã lăn ra đường ngất xỉu.

Chị Mai uất ức quá, 5 năm làm dâu, chị đã cố gắng nín nhịn, cố chiều lòng mẹ chồng hết mức để gìn giữ truyen tinh yeu của mình, vậy mà…

Giờ chị chỉ muốn ở một mình cùng con gái. Nhìn khuôn mặt ngây thơ của con bé, chị thấy tội lỗi vô cùng. Con bé còn nhỏ nhưng rất ngoan, cũng rất hiểu chuyện. Chị miên man trong trí nghĩ nhớ lại những câu chuyện, những lời tâm sự của bé, chị mới ngộ ra rằng con bé đã nhận thức được hết mọi chuyện rồi. Điều đó càng khiến chị đau đớn.

Chị đã tìm cho mình được tổ ấm mới nhưng còn con gái chị, chị sinh ra con nhưng lại cho con cuộc sống nhiều nỗi buồn và oan ức này. Chị không biết rồi mọi chuyện sẽ ra sao nữa, liệu mẹ chồng chị sau chuyện này liệu có thấy chút ân hận? có cái nhìn khác và đối xử tốt hơn với con gái chị không?

Vợ giả vờ bị vô sinh suốt 6 năm bị phát hiện vì 1 cuộc điện thoại



Tôi không hiểu vì sao Vân yêu tôi, trải qua chuyen tinh yeu cùng tôi, đồng ý lấy tôi nhưng lại từ chối sinh cho tôi một đứa con...

Lấy lí do đi công tác, tôi đã ra khỏi nhà 3 ngày. Đến nay tôi vẫn chưa bình tĩnh lại được sau khi vô tình nghe được cuộc điện thoại của Vân với người bạn thân. Từ đây, tôi biết được bí mật của vợ, một bí mật quá khủng khiếp.

Tôi không hiểu vì sao vợ tôi là một người phụ nữ bình thường, đã bắt đầu cau chuyen tinh yeu từ khi còn sớm và có đủ khả năng làm mẹ lại tự đeo cho mình vai diễn một người đàn bà bất hạnh, không thể có con? Câu chuyện như thể là một trò đùa nhưng trớ trêu là lại có thật.

Tôi kết hôn năm ba mươi hai tuổi. Sau khi lấy tôi, Vân nghỉ việc tại công ty. Cô mở một tiệm hoa nhỏ và dành phần lớn thời gian cho việc chăm sóc gia đình. Vân kém tôi ba tuổi. Mong sớm có cháu, má tôi ngày nào cũng giục con dâu sinh em bé. Vân cũng vui vẻ đồng ý và sốt sắng chuẩn bị phòng cho con, tỉ mẩn trang trí từng góc phòng, từng món đồ vật trong phòng.

Đó là quãng thời gian chúng tôi sống trong hạnh phúc và hi vọng. Vợ chồng tôi bàn về cách dạy con, cùng nhau đi mua quần áo cho con...Thế nhưng, hơn một năm liền, Vân không hề mang thai dù chỉ một lần.

Vân khóc nhiều. Cô sút cân nhanh, rất tiều tụy. Tôi đã đi khám và kết quả hoàn toàn bình thường. Thế nên nguyên nhân của việc mãi chúng tôi vẫn chưa có con chỉ có thể từ Vân mà ra. Nhưng không một ai trong gia đình đề cập đến điều đó. Chúng tôi hạn chế hết mức có thể để không phải nói về chuyện con cái và để Vân không cảm thấy buồn.
Biết vợ buồn nên tôi không đả động gì đến chuyện con cái (Ảnh minh họa)

Thay thế cho những ngày tháng vui vẻ và mơ mộng, cuộc sống của chúng tôi giờ chỉ mang một màu xám. Hai vợ chồng tôi rất ít nói chuyện. Những câu chuyện cười tôi cố kể trong giờ cơm trở thành vô duyên khi tiếng cười của cả hai vợ chồng đều gượng gạo.

Một ngày, Vân về nhà với rất nhiều giấy tờ kiểm tra sức khỏe. Tôi không đọc nhiều, chỉ biết kết quả thông báo cô bị vô sinh vì vấn đề gì đó ở buồng trứng và tử cung. Không bất ngờ về chuyện này vì thực lòng, tôi đã biết nguyên nhân là từ phía vợ mình nhưng khi nhận được lời khẳng định chắc chắn này, tôi vẫn bị hẫng hụt.

Dù rất buồn nhưng tôi vẫn cố động viên vợ. Vợ chồng tôi ngầm thống nhất sẽ không nói đến chuyện con cái nữa. Mọi người cũng tự hiểu chuyện nên không ai hỏi chúng tôi về việc sao mãi vẫn chưa sinh con. Vân vẫn chăm sóc cho tiệm hoa nhỏ của mình. Tôi dành nhiều thời gian cho vợ hơn. Chúng tôi đi du lịch, cùng đi học làm bánh kem với nhau vì Vân muốn thế…Có rất nhiều việc mà hai vợ chồng tôi nghĩ ra để làm cùng nhau. Nó gắn kết tình cảm vợ chồng rất tốt. Mọi chuyện có vẻ ổn nhưng má tôi thì rất khó để chấp nhận điều này. Bà thèm có cháu để bế bồng nên giục tôi ra ngoài xin con. Chính Vân cũng đồng ý với điều đó nhưng tôi không đồng ý.

Sau nhiều tranh cãi, cuối cùng chúng tôi quyết định nhận nuôi một bé gái hơn 1 tuổi. Vân rất thích đứa trẻ này, cô đặt tên con là An, mong cuộc đời bé nhẹ nhàng, êm đềm. Sự xuất hiện của An khiến mọi thứ trong gia đình tôi thay đổi. Con bé rất quấn chúng tôi. Nhà nhiều tiếng cười hơn, má tôi cũng vui, thương quý cháu như ruột thịt.

Khi mọi thứ đang rất suôn sẻ thì tôi vô tình nghe thấy Vân nói chuyện với người bạn thân. “Quên không uống thuốc một lần thôi mà dính bầu luôn. Chắc tuần tới đi bỏ”, Vân nói lạnh lùng.

Tôi giật mình khi nghe điều đó. Nghĩa là Vân chẳng hề bị bệnh, cô hoàn toàn có thể sinh cho tôi và cô một đứa con nhưng cô lại không làm điều đó. Có chuyện gì xảy ra với vợ tôi vậy? Tôi không thể nghĩ ra được nguyên nhân khiến cô làm chuyện này. Vợ tôi không ngoại tình, đó là điều chắc chắn. Tôi tin đứa trẻ vừa hoài thai kia là máu mủ của tôi. Nhưng tại sao Vân lại làm vậy? Tôi không biết phải mở lời nói với vợ điều này như thế nào. Vì đang rất rối trí nên tôi chỉ có thể kể lược qua câu chuyện của mình, có lẽ hơi lộn xộn nhưng rất mong mọi người hiểu và cho tôi lời khuyên. Tôi rất cảm ơn!

Bi kịch : cuộc điện thoại trong đêm tân hôn



Ngồi trong phòng tân hôn, Nga ngắm nhìn mình trong bộ váy ren mỏng manh, gợi cảm, cô mường tựa về một đêm tân hôn ngọt ngào trong bao ngày say đắm trong chuyen tinh yeu bên cạnh Huy. Vậy mà khi tiếng chuông điện thoại reo lên thì hiện thực.

Đến với Huy, Nga biết mình chỉ là người thay thế. Huy đã từng có một tình yêu và nồng nàn với Mai. Chỉ vì Mai theo đuổi ước mơ làm giàu, ra nước ngoài du học nên hai người mới chia tay từ đó. Yêu Huy, Nga chấp nhận tất cả, kể cả hơi thở, ánh mắt lẫn trái tim của anh chỉ thuộc một phần về cô. Nhưng vì tình yêu, Nga sẵn sàng làm mọi điều để Huy có thời gian hiểu tình cảm của cô hơn.

Nhiều lúc Nga tự hỏi bản thân tại sao lại đi yêu một người đàn ông mà hằng ngày, vẫn vào facebook để theo dõi và ngắm nhìn hình của người yêu cũ. Tại sao cô vẫn hết lòng dù những tin nhắn mà Mai gửi đến vẫn còn đầy trong máy Huy? Nga buồn nhưng lại muốn bản thân cố gắng nhẫn nhịn và hi vọng những điều tốt đẹp đến từ Huy.

Thế rồi vào một ngày đẹp trời, Huy ngỏ lời muốn tổ chức làm đám cưới với Nga sau khoảng thời gian bên nhau. Nga hạnh phúc, nước mắt trào dâng vì mãn nguyện biết bao nhiêu. Bao nhiêu thứ cần chuẩn bị trước lúc đám cưới đã đâu vào đấy thì Mai lại xuất hiện khiến Nga vô cùng lo lắng.

Mai giờ đây đã là thư ký xinh đẹp của một công ty bất động sản nước ngoài. Mai chủ động gọi điện và nhắn tin rủ Huy đi cà phê. Nhìn vẻ mặt lưỡng lự của Huy, Nga hiểu được tâm tính liền bảo anh nên đến cuộc hẹn.

Trở về nhà, Huy lại ôm Nga vào lòng mà thủ thỉ: “Anh cám ơn em đã hiểu cho anh. Em hãy tin ở anh vì anh và Mai giờ chỉ còn lại tình bạn không hơn không kém. Em mới là người phụ nữ anh cần lúc này”.

Những lời ngọt ngào ấy của Huy khiến Nga dần vơi đi chút buồn và lo lắng khi Mai xuất hiện trở lại.
Ảnh minh họa

Ngày thành hôn, Nga ngập tràn trong bao cảm xúc vì cuối cùng, người đàn ông đi bên cạnh cuộc đời cô cũng là Huy, sau bao ngày truyen tinh yeu của mình cũng được đền đáp. Nhìn Huy nhễ nhại mồ hôi khi phải đi sau, lom khom xách tà váy cô dâu. Thỉnh thoảng, anh lại dùng khăn để lau trán cho Nga vì sợ vết trang điểm bị lem… Nga thầm hứa sẽ luôn nâng niu tình yêu này đến tận mai sau. Cứ ngỡ tình yêu đã đến lúc đơm hoa kết trái, chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa là đến đêm tân hôn. Vậy mà biến bi kịch lại xảy đến với Nga.

Ngồi trong phòng tân hôn, Nga ngắm nhìn mình trong bộ váy ren mỏng manh, gợi cảm. Cô mường tựa về một đêm tân hôn ngọt ngào nhất bên cạnh Huy. Vậy mà chỉ khi tiếng chuông điện thoại reo lên, từ đầu dây bên kia, Nga hốt hoảng nghe thấy tiếng khóc thút thít của Mai thì Huy vội vàng bỏ đi ngay.

Đêm tân hôn, đêm ngọt ngào cứ ngỡ sẽ là một kỷ niệm đẹp của Nga lại là đêm định mệnh đau khổ nhất trong cuộc đời cô. Cố gắng gạt nước mắt để nhìn bộ dạng gấp gáp của Huy đang định đến chỗ người yêu cũ. Nga buông lời hờn trách: “Anh có biết hôm nay là lễ thành hôn của hai đứa mình không? Anh có biết là hiện tại, bọn mình đang chuẩn bị động phòng không? Vậy mà sao anh có thể bỏ ra ngoài để gặp người yêu cũ?”. Thấy Nga nức nở, Huy chỉ cầm tay và trấn an: “Anh chỉ đi một lát rồi về thôi. Anh sợ Mai sẽ gặp điều gì không hay. Em đợi anh nhé!”.

Ngồi lặng yên trong phòng, nước mắt Nga cứ lặng lẽ thi nhau rơi xuống vì tủi hờn. Bao năm qua, cô đã cố gắng rất nhiều để chiếm được tình cảm của Huy. Dù phải chịu đựng, nhẫn nhịn, giả câm giả điếc trước sự vô tâm của anh nhưng Nga đều chấp nhận. Vậy mà đến lúc quan trọng và thiêng liêng nhất trong cuộc đời, anh lại bỏ mặc cô mà chạy theo tiếng gọi người yêu cũ. Nga tự hỏi chẳng lẽ tình yêu mà mình dành cho Huy chưa đủ lớn để anh lấp đi khoảng trống và tổn thương mà Mai đã gây ra?

“Một lát” của Huy sao mà dài lê thê đến vậy. Đã qua 12h đêm rồi mà Huy vẫn chưa về nhà. Linh cảm mách của một người phụ nữ mách bảo Nga rằng hạnh phúc trong cau chuyen tinh yeu của mình cũng chỉ ngắn ngủi thế này thôi.

Nga vội vàng lau dòng nước mắt, cô gấp một vài bộ áo quần vào va ly và lặng lẽ ra khỏi nhà.

Đến lúc này thì Nga đã hiểu ra tất cả, bản thân mình sẽ không bao giờ có được tình yêu tự nguyện từ Huy và dù anh có trở lại thì hạnh phúc cũng sẽ không trọn vẹn giữa hai người nữa. Bi kịch diễn ra hôm nay thực ra là do cô tự chuốc lấy và cô sẽ tự gánh và chấp nhận nó.