Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Cố gắng níu giữ chồng làm gì cho mệt cái thân!



Suy cho cùng, một người đàn ông đã có tính lăng nhăng, ngoại tình trong chuyen tinh yeu thì có giữ họ cũng lăng nhăng, có bồ. Mà có giữ cũng không giữ nổi.

Tôi băn khoăn với nhiều chị em cứ gặp là phải nói câu ‘dạo này vợ chồng em thé nào rồi, ăn mặc thế này à, trang điểm vào, chỉn chu vào không chồng nó chán đấy’. Rồi có người lại bảo ‘em không giữ chồng thì mất đấy, dạo này đàn bà con gái xinh nhiều lắm, người ta sành điệu, ăn chơi, xinh đẹp, chồng em lại là tuổi sung sức. Em mà không giữ thì mất như chơi’.

Tôi cười, thật ra tôi chẳng quan tâm cau chuyen tinh yeu đó. Với tôi, chuyện giữ chồng không phải là chuyện tôi muốn làm. Vì suy cho cùng, một người đàn ông đã có tính lăng nhăng, ngoại tình thì có giữ họ cũng lăng nhăng, có bồ. Mà có giữ cũng không giữ nổi. Bản thân tôi nghĩ, mình như thế là xinh, là được, là hài lòng với bản thân mình. Còn người khác nhìn mình thì muôn hình vạn trạng, biết đâu mà lần. Chị thấy tôi ăn mặc vậy là sành điệu, người khác lại cho là tôi xấu. Tôi cũng già rồi, cũng không còn trẻ trung như mấy em xinh đẹp, có gồng mình cũng không thể đua được về độ đẹp và ăn chơi. Chồng tôi lại đang tuổi sung sức. Nếu vậy thì, tôi chỉ có thể nói một câu ‘anh cứ đi nếu thích, không còn yêu nhau thì mình chia tay’.

Tôi không còn sức để chạy đua với các em xinh đẹp, mà có chạy cũng không được. Tuổi trẻ của tôi cũng một thời hoành tráng, xinh hơn đàn chị bây giờ chục lần. Và giờ thì buộc phải nhường lại vị trí đó cho các em. Còn đàn ông, nếu cứ thích chạy theo cái trẻ, cái đẹp mà bỏ quên vợ mình thì mình có muốn cấm cũng không thể cấm nổi.

Ảnh minh họa

Đã mấy năm tôi hi sinh vì chồng, một mực vì chồng con, hi sinh cả tuổi trẻ. Từ khi có con, tôi gác lại mọi cuộc vui với bạn bè để lao vào làm bà mẹ bỉm sữa. Giờ, tôi có chút thời gian để chăm sóc bản thân, làm đẹp nhưng cũng khó sánh được với các em xinh tươi bên ngoài.

Chồng tôi có giàu có, có đẹp trai phong độ thì cũng là nhờ sự hậu thuẫn của vợ. Người ta nói, đằng sau sự thành công của người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ, tôi cho rằng điều đó đúng dù không phải tôi tự ca ngợi mình.

Tôi muốn sống cuộc đời về sau, sau khi đã quá vất vả vì chồng và sinh con cho anh, vui vẻ hơn, thoải mái hơn, được làm những gì tôi thích. Tất nhiên, không có cả việc phải gồng mình lên để giữ chồng, đoán ý chồng, hiểu tâm lý của chồng. Cũng không có chuyện ngày ngày cứ phải vắt đầu nghĩ xem, mình sẽ làm một món mà anh ấy thích, rồi để xem anh ấy có vừa miệng không. Cũng không thể cứ khổ sở tạo không khí lãng mạn, nghĩ cái mới cho tình yêu được thăng hoa. Việc đó, tôi cần chồng làm nhiều hơn bản thân tôi.

Tại sao phụ nữ cứ giữ tư tưởng, phải cố gắng thay đổi bản thân vì chồng thích thế, phải làm cho anh ấy thấy, mình đẹp vô cùng, xinh lung linh hoặc quyến rũ hơn những người đàn bà khác… Thật ra, nếu yêu chồng, người phụ nữ tự đẹp, còn yêu cầu của người đàn ông đến đâu, người phụ nữ ấy không thể nào biết được. Anh ta có thể ngầm so sánh vợ với đồng nghiệp, với các cô em xinh đẹpl chân dài ngoài kia, tôi không kiểm soát nổi…

Vậy nên, đừng nói với tôi rằng, tôi phải giữ chồng và làm mọi cách khiến anh ấy yêu. Nếu tình yêu không còn thì một ngày nào đó, anh ấy cũng rời bỏ mình. Mình có cố giữ cũng không được. Một khi đàn ông phải gái thì vợ con chẳng còn là gì trong mắt anh ta, anh ta sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được thứ mình muốn và tất nhiên không lường được hậu quả.

Tôi buồn vì chị em suốt ngày phải hi sinh vì chồng con rồi cả đời lại phải nghĩ cách giữ chồng, lo lắng chồng ra ngoài có bồ. Hỡi cánh mày râu, nếu các anh đã lấy chúng tôi về, hiểu lòng chúng tôi, yêu chúng tôi và cả biết ơn chúng tôi nữa, thì xin các anh hãy làm người chồng tốt, người chồng lương thiện, quan tâm chăm sóc vợ con. Đó là mong ước lớn nhất của chúng tôi, hơn cả tiền bạc giàu sang phú quý.

Các anh cũng phải nghĩ cách làm cho chúng tôi vui, khiến chúng tôi bất ngờ và cảm thấy hôn nhân không phải là nấm mồ chôn tình yêu như người ta vẫn nghĩ. Hãy cho chúng tôi thấy được, từng ngày, các anh cũng đang nỗ lực giữ vợ, vì sợ vợ một ngày nào đó có người đàn ông khác. Đừng tự cho mình được phép lăng nhăng rồi khiến chúng tôi đau lòng. Đàn bà chúng tôi, yêu thì yêu hết cỡ nhưng đã mệt mỏi thì cũng chẳng khó để buông bỏ đâu nha!

Dẫn gái về cho chồng, tôi chịu nỗi ân hận tột cùng



Gặp lại K., thấy chị tiều tụy, mái tóc xơ xác chứ không bóng mượt đầy quyến rũ như 3 năm về trước khi bắt đầu cau chuyen tinh yeu với chồng của K, tôi vô cùng bất ngờ.
Tôi quen chị khi cùng tham gia vào Hội những người hiếm muộn trên một trang mạng xã hội. Khi ấy, với nhiệm vụ tìm hiểu thông tin, tôi đã kết bạn và trò chuyện với chị. K, là con gái Hà thành, gia đình không quá giàu nhưng chị có vẻ đẹp khiến người khác phải choáng ngợp.

Năm 24 tuổi chị lọt vào mắt xanh của một chàng thiếu gia. Ngày cưới chị, họ hàng nhà gái ai cũng trầm trồ vì độ giàu có, chịu chi của nhà trai còn họ nhà trai thì hết lời xuýt xoa vì cô dâu quá đẹp.

Thế nhưng hồng nhan bạc mệnh, chị lấy chồng đã rất lâu mà vẫn chưa thể có bầu. Đi khám, các bác sĩ không tìm ra nguyên nhân nhưng chị vẫn bị gia đình chồng hắt hủi đến tàn nhẫn. Ai cũng tìm cách để “đá” chị ra khỏi nhà. Chị đau khổ và tủi hờn nhưng vì yêu, mặc cho người ta đối xử bạc ác với chị, chị vẫn cứ cố gắng bám víu lấy chồng.

May mắn chồng chị đối xử với chị không tệ và truyen tinh yeu của họ cũng không gặp mấy trắc trở. Anh vẫn kiên trì cùng chị chữa trị. Cả 2 vợ chồng đã cùng nhau đi khắp trong Nam ngoài Bắc, đi khắp nước ngoài nước trong nhưng kết quả vẫn không như mong đợi.

Đến năm thứ 8 của cuộc hôn nhân, chị nghe theo lời bông đùa của vài người bạn chồng, thuyết phục cho anh đi “đổi gió”.

Chị bảo, lúc ấy nhìn vào gương mặt của anh, thấy anh thèm muốn 1 đứa con tới mức muốn đánh đổi mọi thứ, chị nghĩ sẽ làm tất cả để anh có được 1 đứa con mang dòng máu của mình.

Thế nhưng lúc này pháp luật chưa cho phép mang thai hộ vì thế trong bước đường cùng, chị chỉ nghĩ đến phương án chung chồng. Chị nghiến răng tìm kiếm một người đàn bà khác cho chồng.

Chị lang thang trên các diễn đàn, gặp gỡ những người bạn hiếm muộn mà chị đã kết thân trong quá trình đi chữa trị, chị được mọi người rỉ tai 1 phương án mà chị chưa hề nghĩ tới đó là, thuê tử cung (lấy noãn của người vợ và tinh trùng của người chồng để làm thụ tinh trong ống nghiệm. Khi noãn và tinh trùng gặp nhau tạo thành phôi sẽ chuyển phôi vào dạ con của người phụ nữ khác. Khi đó, tử cung của người mang thai sẽ giống như vườn ươm cho em bé –PV).
Ảnh minh họa

Sau đó, thông qua những người bạn, chị biết đến người phụ nữ tên T. T là người Hòa Bình, đã có chồng và có con ở quê. Nghe tâm sự của chị, T nói không có nhu cầu chung chồng với chị mà chỉ cần 90 triệu để trang trải nợ nần.

Nghe thế, chị yên tâm thuê hẳn 1 căn hộ chung cư cho T. Cũng chính tay chị chăm sóc bồi bổ cho T suốt mấy tuần trời để người này có sức khỏe tốt cho quá trình cấy phôi. Nhưng kết quả cấy phôi không thành công, đến lần thứ 3, chị đành nhắm mắt để chồng quan hệ trực tiếp với người phụ nữ đó. May mắn sao, sau lần thụ tinh trực tiếp đó, T đậu thai.

Thấy T có thai, chị vui mừng như chính mình đang có tin vui. Chị chăm T như chăm người thân của chị. Chị còn gửi tiền nong để T có thêm tiền gửi về nuôi chồng nuôi con ở quê.

Hơn 5 tháng sau, không biết có phải vì quen được sống trong sung sướng giàu sang nên lòng tham nổi lên hay không, T thay đổi đến 180 độ. T làm mình làm mẩy, rồi nũng nịu với chồng chị. Vì thế, chị và T đã có những mâu thuẫn xảy ra.

Mẹ chồng chị, phần vì xót cháu, sợ T khóc lóc nghĩ ngợi sẽ ảnh hưởng đến thai nhi, phần vì không ưa chị từ trước nên ra sức bênh vực T. Từ đó, chị như bị đẩy ra khỏi mối quan hệ với chồng và gia đình chồng.

Chị buồn khổ và khóc đến cạn nước mắt, tại sao chuyen tinh yeu của họ lại thê thảm đến mức này. Thế nhưng chị vẫn cố gắng vì chị hy vọng, khi đứa trẻ ra đời, hợp đồng kết thúc mọi thứ sẽ đâu vào đó chị sẽ cùng chồng nuôi con.

Ai ngờ, cuộc đời không như người ta sắp xếp. Từ yêu đứa con, anh dần dần có tình cảm với người đàn bà có chung dòng máu với con mình. Thế là chỗ bấu víu cuối cùng của chị đã không còn. Anh đã quyết định nói lời chia tay với chị khi đứa trẻ ra đời chưa được bao lâu.

Gặp lại tôi, nghĩ tôi cũng đang tìm người mang thai hộ, chị khuyên tôi phải thật sự cẩn thận. Sau đó, chị mách cho tôi một thông tin khá quan trọng đó là hiện tại ở Hà Nội đang có khá nhiều những “ông trùm” bà trùm”. Họ sở hữu trong tay một số lượng không nhỏ những phụ nữ sẵn sàng đẻ thuê, chỉ cần thông qua những ông trùm này, các bà vợ sẽ không lo bị mất chồng như chị nữa…

Đàn ông vô tâm và lười biếng nên đàn bà mới lắm lời?



Thật nực cười khi cánh đàn ông lại nhảy vào chê bai các bà vợ của mình là người “lắm mồm”, sao các ông không tự hỏi, vì chuyen tinh yeu với ai vì cái gì mà cánh phụ nữ chúng tôi lại phải ‘lắm mồm” như thế!

Vợ chồng, chung quy lại cũng là mối quan hệ hợp tác, anh làm tròn bổn phận của một người chồng thì vợ anh cũng sẽ làm tròn bổn phận của một người vợ, chứ anh có phải là người sinh ra vợ, hay là người nuôi dưỡng vợ đâu mà anh bắt vợ phải phục vụ, phải chăm sóc và yêu chiều anh trong khi anh thì vô tâm và lười thối xác.

Các anh chê phụ nữ thời nay lắm mồm, suốt ngày chỉ biết đòi hỏi chứ chẳng ngoan hiền và nhẫn nhịn như phụ nữ thời xưa - cái thời mà người phụ nữ bị truyền thống và định kiến xã hội bủa vây, đè nặng.

Còn thời nay, anh đi làm, vợ cũng đi làm. Anh kiếm được tiền, thì vợ anh cũng kiếm được tiền, thậm chí còn kiếm được nhiều hơn anh vì vậy cau chuyen tinh yeu của hai người đều là bình đẳng
Ảnh minh họa

Thế thì tại sao lại có chuyện, tan giờ làm, anh bốc điện thoại để í ới bạn bè ngồi nhậu nhẹt tán ngẫu cho đến khi say lả lướt, chân nam đá chân chiêu mới chịu ra về. Còn vợ anh thì chưa hết giờ làm đã phải nghĩ nát óc xem hôm nay phải nấu cho cả nhà ăn món gì, đi lối nào cho đỡ tắc đường để đón con cho kịp... Rồi khi về đến nhà thì phải vội vội vàng vàng cắm đầu vào cơm cơm nước nước, quần quần áo áo, dọn nhà dọn cửa, rồi chăm con chăm cái. Trong khi đó, các ông chồng vẫn đang mải mê “chém gió” ở đâu đâu. Hoặc không thì cứ nằm khểnh râu xem tivi rồi chờ cơm bưng lên tận miệng?

Rồi thì chuyện đối nhân xử thế trong gia đình, dòng họ hay ngoài xã hội cũng vậy, các ông cứ mặc kệ cho các bà vợ phải lo...

Vậy các ông nghĩ, phụ nữ là người có ba đầu sáu tay à?. Bắt phụ nữ làm hết những việc như thế mà vẫn cứ phải nhẹ nhàng với các ông, các ông gọi là phải dạ, bảo là phải vâng. Các ông bắt im là phải im, cho nói mới được nói, thì hóa ra phụ nữ là cái con robot à? Hay các ông nghĩ, chúng tôi là người ở hành tinh đặc biệt đến nên mới có sức chịu đựng khủng khiếp đến như vậy?

Còn các ông muốn phụ nữ nói ít phải không? Đơn giản lắm. Trước khi làm gì, các ông cứ nghĩ đến gia đình, vợ con của các ông đi, và làm tròn vai trò, bổn phận của mình đi, đừng để cho vợ con các ông phải khổ sở đi. Thế thì có cậy răng, phụ nữ họ cũng không phụ các ông, và cằn nhằn hay “lắm mồm” nữa đâu.

Vì thực chất họ cũng đâu có muốn nói nhiều, đâu muốn lúc nào cũng phải cằn nhằn cho mệt đầu mệt óc mà lại tốn calo. Còn việc họ nói nhiều, thì chắc chắn là do các ông chưa làm tròn bổn phận của mình nên vì ức chế quá các chị em mới phải nói ra cho xả stress, chứ không thì sớm muộn gì các ông chả phải đưa vợ vào viện tâm thần!

Mẹ chồng suốt ngày 'rình rập' FB con dâu



Tôi có thể chấp nhận tất cả, sự khó tính cũng như soi mói của mẹ chồng vì tôi trân trọng chuyen tinh yeu với chồng mình. Nhưng nỗi khổ của tôi không nằm ở đó, mà lại nằm ở chuyện mẹ chồng hay lên Facebook (FB) của tôi và viết lung tung.

Chẳng hiểu bà con lối xóm nào dạy mẹ cách dùng FB mà từ ngày mẹ biết dùng, mẹ vào kết bạn với tôi. Tôi không muốn đâu nhưng mấy lần về nhà mẹ đều hỏi, sao mẹ kết bạn với con trên FB lại không được, con không cho mẹ kết à, cảm giác như mọi cau chuyen tinh yeu của tôi với chồng từ trước đến giờ đều bị điều tra rất rành mạch. Tôi cười. Mẹ sành điệu ra phết. Hóa ra, cô hàng xóm dạy mẹ và mục đích chủ yếu là để mẹ thoi dõi nhất cử nhất động của tôi…

Ở nhà bị mẹ soi đã khổ, đi làm, cũng không được yên với mẹ chồng. Hôm đầu tiên, có vẻ như là mẹ thử nghiệm FB, vào ‘tường’ của tôi viết thế này ‘con về nấu cơm nhé, nhớ mua cá, mua rau đấy, không là không ai buồn ăn đâu, nhà ăn thịt mãi chán rồi’. Rồi kí tên mẹ chồng. Chị em trong phòng cười ồ lên.

Mấy hôm sau, thấy mẹ còn vào kết bạn với cả mấy chị em đồng nghiệp của tôi. Chắc là cô hàng xóm chỉ cho. Tôi bảo các chị em không đồng ý nhưng mà, vì trêu tôi nên các cô ấy cứ kết bạn với mẹ chồng. Những lần sau đó, thấy tôi ‘online’ là mẹ vào hỏi ‘con mấy giờ về, nay về sớm nhé’ này kia. Tôi khó chịu khi lúc nào mẹ cũng vào chát với tôi, ảnh hưởng tới sự tập trung trong công việc. Mà công việc của tôi lại phải dùng FB thường xuyên.





Ảnh minh họa

Có cái ảnh tôi chụp cùng chị em rồi váy áo có chút sexy, mẹ vào bảo tôi ‘con ơi, ăn mặc cho đàng hoàng, đi làm mà ăn mặc thế người ta cười vào mặt mẹ’. Tôi chết đứng. Bao nhiêu người đọc được, mẹ tôi lại nói như thế. Chị em ùa vào trêu tôi, tôi thấy bực tức vô cùng. Mẹ nói vậy ảnh hưởng tới tôi. Tôi nào có ăn mặc không đàng hoàng. Với lại, chuyện ở công ty tôi, mẹ xen vào làm gì. Tôi không dám xóa bình luận của mẹ vì sợ mẹ giận nhưng mà thấy bực lắm.

Hôm trước, tôi nói mẹ đi đám cưới bạn thân, nhưng sau đó lại chụp ảnh trong phòng hát hò, mẹ mới gọi điện cho tôi làm ầm lên, bảo ‘sao con đi cưới mà mãi không về, giờ còn đi hát hò, con nói dối mẹ à, không xong với mẹ đâu nhé’. Về nhà, tôi bị mẹ mắng cho một trận. Mà tôi nào có nói dối gì. Thật ra là đi cưới rồi đi liên hoan chút chút. Thế mà mẹ kiểm soát. Tôi không đăng ảnh thì bạn bè của tôi đăng…

Từ đó, tôi không bao giờ giấu giếm được gì. Vì mẹ có kết bạn với bạn của tôi nên có đi đâu tôi cũng bị lộ ra. Khổ lắm, tôi còn phải dặn hết người này người kia không cho hình tôi lên. Cẩn thận hơn, tôi không dám chụp hình. Chỉ còn cách đó thì mẹ không biết tôi đi đâu, làm gì, với ai…

Mọi hoạt động của tôi trên FB, bây giờ mẹ chồng là người nắm rõ. Tôi định hủy không dùng FB, hoặc chuyển sang một cái khác. Nhưng cái này thì có quá nhiều bạn bè, cũng bất tiện. Nhiều khi nghĩ chán. Từ ngày mẹ chồng biết dùng FB, tôi chẳng được tự do, đi đâu làm gì cũng phải lén lút, không dám chụp ảnh để đăng lên như chị em. Bây giờ tôi như tù giam lỏng, cũng không thể nói khéo với mẹ để đi chơi với bạn bè. Có gì thì lộ ra hết. Nghĩ mà chán. Chẳng ai như mẹ chồng tôi, vào FB nói lung tung, dạy bảo con dâu ngay trên mạng. Dù mẹ chẳng đúng nhưng tôi cũng phải vâng vâng dạ dạ, sao dám cãi lời. Cãi thì thiên hạ cười cho à! Đúng là khổ vì mẹ chồng hiện đại…

Chồng muốn 'vỡ tim' khi nghe lời thú nhận từ vợ



Anh cũng để ý, dạo này cứ có gì đó khác trong chuyen tinh yeu của mình, trong có 1 tuần mà 3 lần liền chị Liên dẫn con gái bé năm nay 4 tuổi của vợ chồng anh ra ngoài chơi, lại chỉ có 2 mẹ con với nhau khiến anh thấy rất bất thường.


Cả tuần nay anh Thắng thấy vợ mình – chị Liên cứ bồn chồn, lo lắng không yên. Anh quan tâm hỏi han thì chị lắc đầu nói không có chuyện gì, tại trong người mền mệt mà thôi. Anh tâm lý bèn cố gắng đi làm về sớm, đỡ đần vợ việc nhà, tối lại dạy 2 con học cho vợ được nghỉ ngơi.

Nhưng đã qua cả tuần mà chẳng thấy tâm trạng vợ anh khá lên chút nào. Hơn nữa, theo quan sát của anh thì chị Liên phải có chuyện gì đó nghiêm trọng khiến chị sợ hãi, hoảng hốt, âu lo, day dứt không yên, chứ không chỉ đơn thuần là mệt mỏi về thể xác. Nhưng hỏi mấy lần mà chị vẫn kín như bưng, nhất định không hé lời.

Anh cũng để ý, dần dần cau chuyen tinh yeu của hai vợ chồng mờ nhạt dần, trong có 1 tuần mà 3 lần liền chị Liên dẫn con gái bé năm nay 4 tuổi của vợ chồng anh ra ngoài chơi, lại chỉ có 2 mẹ con với nhau khiến anh thấy rất bất thường. Thường thường nếu nhà anh ra ngoài chơi thì cũng là cả nhà 4 người, hoặc mấy mẹ con chị Liên thêm cả thằng cu lớn năm nay lên 10 nhà anh nữa, chứ liên tiếp đem theo riêng con gái bé như thế, là chuyện xưa nay chưa từng có.

Tối chủ nhật, sau khi dẫn con gái ra ngoài mà chị bảo đi café với mẹ con cô bạn về, chị Liên ngập ngừng nói muốn bàn với chồng một chuyện. Anh Thắng linh cảm, hẳn đây là chuyện có liên quan tới sự thay đổi khác lạ của vợ mình mấy ngày nay, nên gật đầu lắng nghe chị nói. “Nhà em có một người họ hàng xa, vợ chồng họ hiếm muộn, cưới nhau gần chục năm rồi chưa có con. Giờ đi xem thì thầy bảo, phải nhận một đứa trẻ về làm con nuôi, chăm sóc nuôi nấng trong nhà, sau đó mới có thể có được đứa con của riêng mình. Họ đánh tiếng qua bố mẹ em, nói muốn… muốn… nhờ vợ chồng mình giúp đỡ…”, nói đến câu cuối, giọng chị Liên nhỏ dần.
Ảnh minh họa

Anh Thắng ngạc nhiên hết sức: “Mình thì giúp được gì cho họ? Chẳng phải họ nên tìm tới các trại trẻ mồ côi mà nhận con nuôi hay sao?”. Chị Liên vội xua tay: “Không phải thế, vì thầy bảo phải là nhận con nuôi từ anh em họ hàng mới linh nghiệm. Họ rất thích bé Na nhà mình…”, nửa câu sau mắc kẹt ở cổ họng chị, ánh mắt chị cũng lảng tránh cái nhìn của chồng.

Anh Thắng nghe tới đó thì nổi giận lôi đình. “Thật là nực cười! Vì lẽ gì mình phải giao con gái cho họ? Vì lời nói nhảm nhí của mấy gã thầy bói à? Hay vì mình có quan hệ họ hàng với họ nên phải giúp đỡ? Chưa nói tới con bé mới có 4 tuổi, kể cả nó 14 tuổi cũng đừng hòng! Chuyện gì không nói, nhưng rõ ràng chuyện này quá mức hoang đường, họ mở lời cũng không thấy ngượng à?”.

Trước cơn tức giận của chồng, chị Liên tái mét mặt mày, câm lặng không biết nói sao cho phải. Lớn tiếng xả giận xong, nhìn thái độ của vợ, anh Thắng mới phát hiện ra có điều gì không phải. Dường như vợ anh có phần đồng ý với lời đề nghị giúp đỡ ấy. Điều này quá mức không bình thường với 1 người mẹ dứt ruột đẻ ra, khổ công nuôi lớn đứa con gái 4 năm nay! Nếu người bị hiếm muộn là anh chị em ruột nhà chị Liên thì còn có thể tạm hiểu được, đằng này…

“Có chuyện gì giấu anh thì nói ra đi! Đừng để anh điều tra ra được và truyen tinh yeu của chúng ta đi theo hướng xấu hơn, lúc ấy có trách thì cũng muộn rồi. Em tưởng anh không biết, cả tuần nay em khác lạ thế nào à? Chắc chắn chuyện có liên quan đến con bé Na. Chẳng qua anh muốn đợi em tự mình nói cho anh biết mà thôi”, anh Thắng thử cứng giọng thăm dò vợ. Ngờ đâu chị Liên sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, tưởng không thể giấu được chồng nữa nên đành cắn răng nói ra sự thật chị đã giấu giếm gần 5 năm nay, mà nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, chị cũng không muốn vén bức màn bí mật này chút nào.

“Cha đẻ… của… của… bé Na… về… đòi nó…”, chị Liên run rẩy, khó nhọc thốt ra. “Cái gì?”, anh Thắng hét lên thất thanh. Anh mở trừng mắt nhìn chằm chằm trước lời thú nhận của vợ, bao câu hỏi muốn hỏi đều tắc nghẽn ở cổ. Nhưng thực ra, cũng cần thiết hỏi gì nữa đâu, chính miệng chị Liên đã nhận rồi đấy thôi. Không khí trong phòng nặng nề như thể chịu đựng sức nặng ngàn cân ép xuống. Anh Thắng cảm thấy lồng ngực mình như muốn vỡ tung, lá phổi bị ai bóp chặt làm anh chỉ hít thở cũng thấy khó khăn vô vàn.

Đứa con gái anh nâng niu, chăm bẵm từ khi nó còn trong bụng mẹ, gần 5 năm nay, lại không phải giọt máu của anh! Và giờ, bố đẻ con bé, vì 1 lí do nào đó đã quay lại đòi con. Cũng nhờ đó anh mới biết sự thật này, nếu không thì chắc đến chết anh vẫn nghĩ mình có một cậu con trai, một cô con gái máu mủ ruột rà.

Lí do để hợp thức hóa việc trả con bé về với bố đẻ nó vụng về thế mà vợ anh cũng nghĩ ra được, có lẽ chị cũng đã đến bước đường cùng, sẵn sàng đối mặt với tình cảnh sự thật bị phanh phui. Nhìn vợ đang cúi đầu khóc, cam chịu chờ đợi phán quyết của mình, anh Thắng trong lòng dội lên từng cơn đau nhói, chỉ thấy trước mắt mông lung rối mù, chẳng biết phải làm sao nữa…

Tôi và vợ vẫn 'giường ai người nấy ngủ' khi đã cưới cả tuần trời

Thú thực, đến giờ phút này, tôi thực sự không biết mình quyết định như thế là đúng hay sai nữa khi kết thúc cau chuyen tinh yeu của mình bằng cách cưới em. Tự dưng thấy chán chán và thất vọng.
Tôi kết hôn muộn, 35 tuổi mới yêu, và 4 tháng sau thì làm đám cưới. Vợ của tôi, cô ấy là người có quá khứ khi đã qua một lần đò, và năm nay đã tròn 40 tuổi.
Cũng chính vì chênh lệch quá nhiều như thế nên gia đình tôi đã từng phản đối chuyen tinh yeu của chúng tôi dữ dội, thậm chí mẹ tôi còn dọa tự tử, nhưng thú thực tôi hiểu mẹ, tôi biết mẹ chỉ dọa vậy thôi, hơn nữa tôi ở riêng đã nhiều năm nay, về cơ bản tôi không phải phụ thuộc gì vào gia đình, nên ít nhiều tôi cũng có quyền tự chủ.
So với bạn bè cùng tuổi thì tôi là người thành đạt, tôi hiện là trưởng phòng của công ty truyền thông khá lớn. Vợ cũng chính là nhân viên cấp dưới, cô ấy chuyển từ bộ phận khác sang, mới đầu tôi không để ý và vẫn gọi chị, nhưng sau đó cô ấy đã khiến tôi chú ý bởi tài năng, sự thông minh, được việc của mình. Tìm hiểu sâu hơn, tôi biết cô ấy đã ly hôn và hiện đang sống cùng cô con gái nhỏ.

vo chong
Ảnh minh họa
Cũng từ đấy tôi quan tâm hơn, mất thời gian không ngắn để cô ấy nhận lời và bắt đầu truyen tinh yeu với tôi. Tôi biết người phụ nữ như thế thường rất chín chắn, cô ấy như chim sợ cành cong, đổ vỡ một lần rồi nên đầy sự đề phòng.
Tình yêu vấp phải sự cấm cản dường như càng khiến người ta say nhau hơn. Tôi bất chấp tất cả, càng cấm tôi càng yêu mê muội, cuối cùng, để khỏi ai nói ra nói vào, tôi quyết tâm cưới bằng được cô ấy.
Người ta nói bố mẹ chẳng bao giờ thắng được con cái quả thực chẳng sai, đất chẳng chịu trời thì trời phải chịu đất, vậy thôi. Bố mẹ tôi đến cuối cùng vẫn phải nhắm mắt gật đầu, mặc cho hàng xóm dị nghị, nói ra nói vào.
Khó khăn để đến với nhau là vậy, ai dè đâu, khi về sống chung, ngay đêm động phòng tôi mới tá hỏa khi vợ chồng tôi trục trặc. Vợ nhất định không cho tôi động vào người, cô ấy nói chưa sẵn sàng, bắt tôi cho cô ấy thời gian. Từ đấy đến nay đã ngót tuần trời, hai đứa mỗi đứa một phòng.
Đúng là mấy tháng trời yêu nhau, ngoài ôm ấp, cầm tay tôi cũng chưa làm gì hơn cả, phần vì bận, phần vì mải chạy đua chiến đấu với gia đình để cưới cô ấy về. Thật sự không có gì mà tính trước được cả.
Tôi cứ nghĩ vẩn vơ, thỉnh thoảng thấy chán chán, vừa cưới đã thế, sau này mà cứ tiếp diễn thì làm sao tôi chịu được. Chẳng biết tôi sống chết cưới cô ấy về, nhân danh tình yêu là đúng hay sai nữa.

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Đừng ngại ai cản đường bạn

Say....

Tôi đang viết bài viết này trong tình trạng men say đang thấm đầy cơ thể,say rượu, say tình, men cay!

Cuộc đời bạn, đã bao giờ bạn định nghĩa đâu là ước mơ của mình chưa?

Ước mơ về hạnh phúc đó!

Tôi cũng có ước mơ về hạnh phúc, về cuộc sống được yêu thương giống như tất cả các bạn

Mỗi con người mỗi số phận, con đường đi đến ước mơ của tôi không có hoa hồng như những người khác, đúng thật là không hề có và điều đáng nói là tôi không bao giờ chắc chắn nó thành hiện thực, nhưng tôi vẫn chọn!

Có đáng hay không tôi cũng không biết, có được hay không tôi cũng không biết.

Nhưng tôi nhận ra được một điều: khi bạn ở bờ vực của sự chia ly, khi trái tim và tâm hồn bạn quá ngang bướn, khi cái tôi quá lớn, khi tôi mất đi thứ đó... tôi nhận ra rằng với tôi đó luôn mãi là thứ quan trọng nhất.

Rồi sẽ có lúc đó, lúc mà bạn cảm thấy nụ cười, niềm vui và hạnh phúc của người bạn yêu thương quan trọng hơn tất cả những chuyện như là họ quen ai, họ đi bên ai, họ chia sẻ cùng ai, họ nhắn tin, họ nói chuyện với ai, hay họ làm gì sai với mình, mình là gì của họ hay kể cả họ nghe lời khuyên của ai đó mà bạn không thích hoặc không thích bạn v.v....



Nhưng đó cũng là những tháng ngày buồn miên man, tôi biết và tôi nghĩ bạn cũng biết!

Là những tháng ngày không tập trung làm được việc gì cả, là những stt đầy ắp suy tư sầu bi trên fb, là những hàng nước mắt không lý do, là những cơn dằn vặt xé lòng, là những nỗi buồn miên man không hồi kết...

Là những sự quan tâm đặt vào 1 vị trí khác

Là những sự hờ hững mà phải cam lòng chấp nhận

Tôi đã từng hỏi lòng mình rằng, liệu mình thay đổi thì mình có còn là mình nữa hay không, hay mình thay đổi chỉ vì mình không muốn người khác lấp đầy đi khoảng trống do mình tạo ra, hay mình thay đổi để giống như người đó, để cho người mình yêu thương cũng cảm nhận được mình như vậy. Mỗi ngày, tôi hỏi mình hàng vạn câu như vậy...

Câu trả lời cho chính bản thân mình là gì bạn biết không?

Tôi là tôi, tôi không muốn mình giống ai cả, và những gì tôi thay đổi chỉ đơn giản là vì tôi đã và luôn là như vậy khi cất cái tôi và sự mù quán của mình đi!

Và đừng bận tâm những chuyện làm mình không được vui, và chấp nhận những chuyện có thể làm mình không vui và bực mình...

Có 1 stt nói rằng: đừng bao giờ đem những chuyện buồn lên fb, nó chỉ khiến người khác chán ngán cái fb của bạn.

Tôi dần quen với chuyện đó, tôi buồn tôi sẽ tìm niềm vui cho mình, không để mình rãnh tới mức có thể suy nghĩ chuyện buồn...

Tôi có hơi dấu kín nỗi sầu của mình đôi chút, dần dần tôi quen...

Có thể bạn sẽ thấy tôi đang phí hoài tuổi trẻ của mình không đáng, hay đại loại là như vậy v.v...

Nhưng tôi không muốn lỡ hẹn với trái tim mình lần nào nữa, tôi không muốn cứ xây dựng rồi lại đạp đỗ hy vọng và ước mơ của bản thân mình, cho dù là không hề có hy vọng tôi vẫn chọn và đi theo nó!

Không có quá ít câu chuyện về sự chung thủy hay sự chờ đợi duy nhất 1 cau chuyen tinh yeu !

Có thể đó là cả 1 cuộc đời sống trong nỗi buồn và chờ đợi trong vô vọng, nhưng biết đâu một ngày cuối đời lại được nắm tay người mình mong muốn!

Ít ra đó là điều khiến tôi hạnh phúc cho dù hạnh phúc đó nó chỉ đến 1 ngày đi chăng nữa.

Còn bạn thì sao? Bạn có dám chạy theo ước mơ hạnh phúc của mình chưa? Đừng sợ hay ngại có ai cản đường bạn đi, nếu đó là hạnh phúc của bạn, cho dù ngàn năm nó vẫn về với bạn! Tin tôi đi!