Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Ai đó làm chúng ta nhớ rồi lại thôi

Chỉ một lúc thôi....

Chúng ta gặp nhau vào một ngày trời mùa xuân. Người bạn đã mười năm không gặp. Khi cả anh và em đều mới vừa trải qua một cơn bão lòng dữ dội. Khó khăn lắm cả hai ta mới tìm được chút bình lặng trong trái tim.

Hai ta đến bên nhau không một lời nói,không một hành động.Chỉ dành cho nhau những đồng cảm,những động viên.Có lẽ cả hai ta ngầm hiểu rằng đã quá mệt mỏi để bắt đầu lại một mối quan hệ sau chừng ấy những đau thương đã từng trải qua.Em chợt nhớ đến một câu nói: "Hãy để bản thân có thêm một cơ hội hạnh phúc ".Vin vào câu nói đó em đã rất mong hạnh phúc mới là anh.

Khó khăn lắm, thật sự khó khăn để hai chúng mình có thể lại tin tưởng và yêu thêm một lần nữa. Người đàn ông như anh được biết bao cô gái yêu thích vì sự ấm áp và chu đáo.Trong đó có cả em, vì những lần anh nhẹ nhàng ôm lấy em trong những ngày đông giá lạnh. Anh khẽ khàng chạm vào trái tim em lúc nào không biết. Nhưng một cô gái như em có thể yêu tiếp đươc không?

Có bao giờ,không chỉ riêng bản thân em,mà một cô gái nào đó cảm thấy mình thật sự rất đáng thương chưa?

Phải! Vô cùng đáng thương. Chỉ là một cô gái nhỏ với tâm hồn mong manh đến mức chạm nhẹ cũng vỡ tan. Nhạy cảm và dễ tổn thương như em làm sao có thể được yêu. Em đã từng mong anh sẽ là người kéo em ra khỏ cái vỏ của mình anh à. Em mong anh sẽ xoa dịu tâm hồn chằng chịt của em. Một lúc nào đó, anh đã làm được!


Nhưng chỉ một lúc thôi... Nụ hôn anh trao cho em chưa thấm đẫm, em chưa kịp giữ lấy hơi ấm từ vòng tay anh thì một lần nữa anh lại biến mất... Bỏ lại em cô đơn như hôm đầu ta gặp nhau. Như anh chưa từng đến và tưới mát tâm hồn em lúc nào cả.

Tất cả nhanh lắm, nhanh như một cơn mơ nhưng lại thật đến đau thắt!

Em đã vì thế mà ước ao sẽ cùng với anh đi tiếp, không chỉ là mùa xuân chúng ta bên nhau, em còn muốn cả mùa hạ, thu và đông. Thậm chí em mong anh có thể dành cả quãng đời còn lại để bao bọc lấy em.

Vẻ ngoài mạnh mẽ của em chẳng thể che nổi cái bản chất tham lam muốn được che chở. Làm sao kẻ hèn mọn như em lại có thể mong người đàn ông quảng đại như anh bên cạnh chứ.

Vâng! Và có lẽ em chỉ có thể dừng lại ở đây, không dám hão huyền cái việc sẽ cùng anh đi hết cả bốn mùa đông hạ thu chí gì cả.

Em trở về lại là một con bé khép mình với nụ cười nhạt mà. Lại trở về bên căn phòng tối với chiếc gối thấm đẫm nước mắt nghĩ về những cơn đau dày vò nỗi cô đơn mà một mình phải trải qua sau bao nhiêu năm ròng

Nhưng trong cuộc đời minh em sẽ không bao giờ quên đã có một người đàn ông từng đi qua và thắp cho mình chút lửa ấm áp. Chỉ là có duyên nhưng không phận. Gặp nhau rồi lại đi... Đến đây em lại chợt nhớ thêm một câu nữa "Có những người xuất hiện trong cuộc đời làm chúng ta nhớ rồi thôi "..

Đã qua một mùa mới... Em vẫn ngồi đây... Một mình đắm mình trong nhơ nhớ quên quên và tách cafe đắng chát ngọt hậu nơi cổ họng

Cám ơn người lạ đi qua!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét