Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Ai sẽ công nhận những cố gắng của tôi...

Sau tất cả, những cố gắng của tôi cũng chẳng được bố mẹ nhìn nhận...
Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ thường hay đem so sánh tôi với những đứa trẻ ở lớp mẫu giáo, họ so sánh về cân nặng dáng vóc, sự lanh lợi của tôi với những đứa trẻ khác. Và rồi họ luôn đưa ra câu kết luận rằng tôi rất tệ so với những đứa trẻ đó.

Đến khi tôi vào cấp một, họ bắt đầu so sánh tôi với những đứa trẻ hàng xóm. Rằng tôi không thông minh bằng chúng, không lanh lợi cũng không biết làm gì hết, chỉ tổ phá rối là giỏi. Lúc ấy, tôi chỉ cười cho qua chuyện, bởi hồi ấy còn nhỏ, chẳng nghĩ ngợi được gì nhiều cả. Chỉ cần lũ bạn qua rủ đi chơi là tôi quên hết mọi chuyện.


Rồi đến khi tôi vào cấp 2, thành tích học tập được cải thiện đáng kể. So với những đứa trẻ hàng xóm,tôi không còn bị so sánh với chúng nữa. Bố mẹ tôi bắt đầu so sánh tôi vơi những đứa bạn cùng lớp. Nào là về thành tích học tập, về hoàn cảnh của chúng so với mình, về việc chúng siêng năng đến như thế nào... Những lúc ấy tôi cũng chỉ cười cho qua chuyện, không phải là không muốn suy nghĩ, lúc đó tôi chỉ nghĩ nghĩ nhiều cũng mệt, cũng chả làm được gì... Thế nên tôi thường hay kể cho bạn tôi nghe, tuy rằng không phải là một lũ lóc nhóc như hồi bé, nhưng ít ra cũng có dăm ba đứa chịu lắng nghe câu chuyện tôi kể....

Cho đến khi tôi vào cấp 3, thành tích tuy không khác xưa, nhưng cũng có nhiều điểm nổi trội, tôi cũng biết giúp đỡ cha mẹ nhiều hơn, làm nhiều việc để họ thấy tôi không vô dụng như họ nghĩ.

Nhưng rồi họ vẫn so sánh. Họ so sánh tôi với những đứa trẻ đứng nhất nhì ở trong trường, với những đứa trẻ được thành tích cao trên ti vi,với những người vinh dự trên bục đỉnh olympia.

Họ so sánh tôi nhiều hơn trước, nói cho tôi nghe nhiều chuyện, rằng đừng nghĩ học như thế là đủ,không biết chừng thi đại học rớt là ở đó ăn bám cha mẹ, rằng tại sao cũng ăn cơm như người ta mà tôi lúc nào cũng chỉ đứng hạng đó, không leo lên được. Hay những câu chuyện ngồi lê đôi mách, họ cũng so sánh tôi, rằng con bé nhà em thế chứ không biết làm gì hết, chả bù với bé nhà chị, biết giúp đỡ gia đình... Những lúc đó, tôi cũng lại cười, nhưng là nụ cười đầy buồn tủi.... Tôi chỉ cố kìm nén để không bật khóc, cũng chẳng thể chia sẻ cho ai vì tôi cũng chẳng còn ai tin tưởng.

Sau tất cả, những cố gắng của tôi cũng chẳng được bố mẹ nhìn nhận, có những lúc tức giận, tôi cũng hay cãi lại cha mẹ. Càng cãi họ càng ghét hơn, rồi họ lại nói tôi với những đứa con nhà người ta. Từ nhỏ đến lớn, điều tôi học được nhiều nhất ở họ là những khiếm khuyết của bản thân so với con của người ta, họ cho rằng tất cả là lỗi của tôi, rằng nếu bản thân tôi không cố gắng thì tại sao thành tích lại như thế! Tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện, rồi lại lặng lẽ trốn một góc suy nghĩ, nghĩ nhiều chuyen tinh yeu, chuyện vẩn vơ, càng nghĩ lại càng buồn, càng thấy cô đơn, những lúc ấy chỉ muốn khóc thật to, để những nỗi buồn trôi đi nhanh chóng, nhưng rồi bao giờ, cũng là tôi ngủ quên trong nỗi cô đơn....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét