Một buổi chiều cuối tháng 7, nắng tắt. Nhìn lên bầu trời đã ráng vàng, cảm thấy bản thân sao chông chênh quá. Bầu trời thì rộng lớn mà bản thân lại nhỏ bé quá đỗi. Đôi lúc tự hỏi mình rằng ta tồn tại vì điều gì?

Trái tim hoang hoải không lối thoát, cứ để mặc tâm hồn phiêu du đây đó với gió với mây. Chợt nhận ra, em ơi, mình đã lớn thật rồi. Sự trưởng thành được đúc kết từ những đau đớn chông gai mà em đã trải qua ở cái tuổi còn quá non trẻ. Có những lúc, em hay trách bản thân mình rằng sao lại yếu đuối quá vậy. Nhưng lại có những lúc, cứ hờn trách mình mãi thôi, vì sao em mạnh mẽ và gai góc thế? Có phải vì quá mạnh mẽ mà những gió mưa cuộc đời cứ đổ dồn vào em, đến nỗi, cô gái của tôi cứ phải xù lông lên để bảo vệ mình? Nhưng em biết không, sự gai góc đó của em, đôi khi lại chính là một con dao đâm ngược trở lại em, tạo nên những vết thương sâu dài mà có lẽ, em phải dùng cả đời này để xóa bỏ...
Em hay trách rằng sao mình lại lớn nhanh quá? Những bạn bè trang lứa còn đang vô tư với những câu http://cauchuyentinhyeu.biz/chuyen tinh yeu mới mẻ của cuộc sống. Còn em, em cứ suốt ngày lo toan, cuộc sống cũng vì thế mà bộn bề? Em biết không, ai rồi cũng phải lớn thôi. Sự trưởng thành của em, đôi khi chính là "vũ khí" lợi hại nhất mà Thượng Đế ban tặng cho em.
Ai đó còn đang mải mê chạy theo hoa bướm, em đã biết tính toán đường đi nước bước cho mình. Ai đó còn đang vô tư lự bên vài trang nhật kí học trò, em đã tự mình học cách bảo vệ mình khỏi những cạm bẫy, chằng phải sao? Ai đó còn đang vùi đầu vào những trang sách giáo khoa thì em đã biết đọc những cuốn sách triết học hay chính trị. Vậy nên, đừng tự trách mình đã lớn quá nhanh. Vì rốt cục, sự trưởng thành đó, suy cho cùng được đúc kết từ những gì em đã trải qua. Trải qua càng nhiều, càng hiểu biết. Hiểu biết càng nhiều, lớn càng nhanh. Lớn rồi, có thể chạy theo rất nhiều thứ mà em chưa từng nghĩ đến..
Bởi vậy, đừng lo sợ, cũng đừng oán trách, cứ để mặc đó và lớn thôi em...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét