Đã bao giờ bạn yêu người nào đó vì một hơi ấm chưa?
Tôi thì đã yêu một người vì khi tựa vào hơi ấm người đó cho tôi một cảm giác an toàn và bình yên lạ thường. Hay vì lúc đó tôi cô đơn quá chăng.
Có lẽ cô đơn lâu quá khiến con người ta lại vôi vã yêu một người chỉ vì một cái ôm. Cái tình yêu mà từ đầu đã linh cảm là không thể bền chặt, chông chênh lắm nhưng vẫn ngoan cố mà tiến tới thì giờ biết trách ai đây?

Tôi vẫn tin tưởng rằng đó là tình yêu sét đánh, nhưng hóa ra nó chỉ là say nắng của một người.Hết say rồi thì người ta đi để lại tôi với cau chuyen tinh yeu hụt hẫng vội vàng.
Cô gái 22..Cái tuổi có lẽ là thanh xuân rất đẹp, hay là cái tuổi trả qua những cơn đau dai dẳng.. Tuổi này yêu lạ lắm, mà buồn cũng lạ. Nhiều lúc thật sự mình có phải đang yêu không vì khi người ta bỏ đi thì cơn đau nó cũng đóng băng.. Không khóc lóc gì cả chỉ mỉm cười tự dặn lòng đừng tin ai nữa. Đừng để ai thấy mình yếu đuối lần nữa.
Có lẽ cũng vì cái tính cách này mà một cô gái cứng rắn khó tìm cho mình một tình cảm thật sự. Cái vẻ mạnh mẽ thường thấy nó là lớp giáp kiên cố cho một tâm hồn mong manh vô cùng. Chỉ cần sơ sẩy lột bỏ lớp giáp ra thì cảm tưởng như kẻ nào cũng có thể xông vào xâu xé tâm hồn đó..
Có lẽ hơi ấm hiếm hoi đó làm tôi nghĩ mình phải tìm mọi cách giữ nó lại. Tôi lo sợ nghĩ rằng nếu mình không nắm bắt thì khoảnh khắc ấm áp này sẽ không bao giờ về lại trong đời tôi lần thứ hai.. Ngốc lắm!
Nhưng phụ nữ thì ai chả ngốc.... Họ ngốc với những tình cảm xúc của mình, ngốc vì trái tim của mình...
"Đến bao giờ thì giọt nước mắt trên mi em thôi rơi!" " Lại vui vẻ tươi cười dưới ánh nắng "
Nắng có về không khi bên ngoài toàn là mưa? Và tôi, cái tuổi 22.. vẫn chờ hơi ấm của mình một lần nữa sao?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét